Đợi hầm gà xong, cô rửa nồi nấu cơm, rửa sạch các món rau định xào, tính toán đợi Thương Tiểu Quân và Thương Dung về là thể xào ngay để ăn cơm.
Có điều cô cứ đợi mãi, đợi mãi, sắp đến mười hai giờ mà hai con vẫn về.
"Sao mà lâu thế nhỉ?"
Đỗ Quyên chút thắc mắc, bắt đầu lo lắng hai gặp chuyện gì .
Để bình tâm , cô hiên nhà khâu tiếp chiếc chăn nhỏ cho con trai, nhưng mới khâu vài mũi, cái kim chẳng đ.â.m trúng ngón tay cô chảy m.á.u.
Tim Đỗ Quyên đập thót một cái, vết m.á.u rỉ đầu ngón tay, cô cũng chẳng kịp xử lý, buông đồ đạc xuống chạy ngoài sân.
Lúc , tim cô đập thình thịch thình thịch, một linh cảm cực kỳ lành.
Đỗ Quyên đến trạm điện thoại công cộng chéo phía đối diện đường quốc lộ. May mắn cho cô là bồn điện thoại ai xếp hàng, cô nhấc máy gọi ngay đến đội vận tải.
Thời đại gì điện thoại di động, trong làng cũng thông điện thoại, tìm một thực sự khó.
Đỗ Quyên chỉ thể xem bên phía đội vận tải tin tức gì của Thương Tiểu Quân , hoặc xem Phó Ba ở đó để bảo tìm.
Người trực điện thoại bên đội vận tải máy.
Vừa là bà chủ tìm ông chủ, trực điện thoại : "Chị dâu ơi, lúc nãy xe của chúng gặp chuyện, Quân đưa qua đó ."
Xe gặp chuyện!
Đỗ Quyên: "Xảy chuyện gì thế?"
"Hình như là đ.â.m ."
Đỗ Quyên: "Ở , xảy lúc nào?"
"Hồi chín giờ sáng, lúc đó Phó cũng mặt, bảo là tìm Quân qua xem tình hình, chắc là đều qua đó cả , địa điểm cũng xa lắm, ngay chỗ trấn Nguyên Kiều..."
Những lời đó Đỗ Quyên chẳng còn lọt tai nữa.
Thương Tiểu Quân xử lý tai nạn, nghĩa là Thương Dung đang ở một bên phía làng.
Dù bên làng cũng họ hàng nhà họ Thương nhưng Đỗ Quyên vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô nhớ chuyện Tạ Tứ Muội nhảy cầu mấy hôm .
Kiếp , vận mệnh của Tạ Tứ Muội đổi lớn, nhưng vẫn vì nguyên nhân nguyên nhân khác mà khiến cô trải qua một hiểm cảnh sinh t.ử.
Vậy còn Thương Dung, c.h.ế.t ở kiếp thì ?
Liệu bà vì những sự trùng hợp nào đó mà lặp vận mệnh của kiếp .
Hơn nữa, kiếp bà c.h.ế.t như thế nào Đỗ Quyên đến giờ vẫn rõ, chỉ cảm thấy liên quan đến Thương Chấn Xuyên.
Càng nghĩ lòng càng hoảng.
Đỗ Quyên cúp điện thoại, gọi đến nhà máy.
Cô tìm Hồ Đông.
Hôm nay Hồ Đông ở nhà máy tiếp đoàn kiểm tra vệ sinh, tuần cửa hàng nên đang mặt.
Đỗ Quyên : "Cậu dẫn theo hai , tìm một chiếc xe, đừng quan tâm đến tiền nong, tìm xe tốc độ nhanh. Bây giờ bến xe, chúng hội quân ở đó."
Hồ Đông mà ngơ ngác.
"Chị dâu, chuyện gì thế ạ?"
Đỗ Quyên lau mồ hôi trán: " cũng nữa, trong điện thoại rõ , chúng gặp hãy ."
"Vâng."
Cúp điện thoại, Đỗ Quyên trả tiền xong cũng về nhà mà thẳng bến xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-227.html.]
Chỗ họ cách bến xe xa, xe buýt chạy thẳng, điều đợi xe cũng mất mười mấy phút.
Nếu tự đạp xe lẽ sẽ thuận tiện hơn một chút, nhưng giờ bụng cô to , lúc lòng đang vội, sợ xảy chuyện, nên xe buýt vẫn an hơn.
May mà lâu xe tới.
Xe thời điều hòa, giữa mùa hè nóng nực, bên trong đông nên đặc biệt ngột ngạt.
Đỗ Quyên lên xe xong mồ hôi mặt cứ rơi lã chã.
Có thấy cô là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nên nhường cho một chỗ cạnh cửa sổ.
Đỗ Quyên xuống mở cửa sổ , cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Lúc cô mới cảm nhận nhịp tim của nhanh, thình thịch thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hơn nữa nhóc con trong bụng chẳng cảm nhận cảm xúc của cô mà cũng ngừng quậy phá.
Thế , cô nhanh ch.óng bình cảm xúc.
Đỗ Quyên hít thở sâu, từng nhịp từng nhịp vuốt l.ồ.ng n.g.ự.c cho xuôi khí.
Bà cụ cạnh thấy cô như còn quan tâm hỏi một câu: "Đồng chí ơi, cháu chứ?"
Đỗ Quyên lắc đầu: "Cảm ơn bà, cháu ạ."
Bà cụ hỏi: "Giữa trưa nắng nôi thế , cháu đấy? Ăn cơm ?"
Đỗ Quyên: "Mẹ cháu về quê, cháu qua đón bà ạ."
"Thế thì cháu hiếu thảo quá, bụng mang chửa thế mà vẫn chạy đôn chạy đáo..."
Hai cứ thế trò chuyện qua .
Có bà cụ bên cạnh chuyện cùng, Đỗ Quyên dần dần bình tĩnh .
Thực Thương Dung chuyện gì cô cũng rõ, chỉ là linh cảm như thôi.
Sáng sớm hai con cùng ngoài, chuyện đội xe gặp sự cố cũng là chuyện chín giờ, lúc đó chắc chắn hai tới làng bên .
Thương Tiểu Quân dù rời cũng sẽ dặn dò trông nom Thương Dung cẩn thận.
Đỗ Quyên nghĩ, tất cả lẽ là do bóng ma tâm lý của cô quá nặng, nghĩ ngợi quá nhiều mà thôi.
Tất nhiên, dù thế nào cô cũng qua đó xác nhận một chuyến, là nhất, còn thực sự chuyện gì thì...
Đỗ Quyên dám nghĩ tiếp, tim đập quá nhanh, sợ em bé trong bụng chịu nổi.
Chương 183 Ra tay
Lúc Đỗ Quyên tới bến xe, Hồ Đông dẫn theo hai cũng mới tới.
"Chị dâu, chị bao xe ạ?"
Đỗ Quyên: "Đi làng Long Loan."
Làng Long Loan chính là làng của nhà họ Thương.
Hồ Đông: "Chị dâu, chị định qua đó tìm Quân ạ?"
Rõ ràng việc Thương Tiểu Quân hôm nay về làng đều .
Đỗ Quyên: "Lát nữa lên xe sẽ chi tiết với , tìm xe ."
"Vâng."
Hồ Đông sang thương lượng với bác tài xế chạy tuyến đó, mua đứt hai mươi vé lớn, trực tiếp bao xe luôn.