Thương Tiểu Quân hít một thật sâu, suy nghĩ một lát hỏi: "Chuyện coi như giúp cô đúng ?"
Đỗ Quyên: "Chắc chắn ."
Mà còn hy sinh lớn như , hai lĩnh chứng luôn còn gì.
Thương Tiểu Quân: "Vậy cô định báo đáp thế nào?"
Hả?
Đỗ Quyên suy nghĩ: "Bây giờ tiền , mời ăn cơm, giúp dì việc nhà, nhà, sẽ chăm sóc dì. Hoặc là, đưa tiền cho ? Tuy bây giờ cũng nhiều, còn trả nợ cho nữa, nhưng nếu cần, thể đưa một ít cho...
Ái da!"
Lời của Đỗ Quyên còn dứt, Thương Tiểu Quân đột nhiên bóp phanh, Đỗ Quyên chú ý, trán đập mạnh tấm lưng rắn chắc của .
Thương Tiểu Quân chẳng hề hấn gì, nhưng trán Đỗ Quyên đau điếng.
"Anh cái gì ?"
Đỗ Quyên vươn cổ về phía , phía chẳng cái gì cả, đột ngột dừng xe gì.
Thương Tiểu Quân ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, đó nghiêm túc đầu Đỗ Quyên.
"Cô coi là hạng gì ?"
"Hả?" Đỗ Quyên chút ngơ ngác, đang gì thế?
Thương Tiểu Quân: "Lại còn đưa tiền cho , trong mắt cô là kẻ dung tục như , giúp cô chỉ vì tiền?"
Đỗ Quyên bao giờ thấy Thương Tiểu Quân nghiêm túc như thế , đôi lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị và sắc bén, quai hàm bạnh , đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, trông cực kỳ ngầu, trai vô cùng.
Ngày ngày ở bên cạnh một đại mỹ nam, thật sự dễ khiến mê đắm mà.
Thương Tiểu Quân đầu óc Đỗ Quyên bay , hỏi nữa: "Sao gì?"
Cái bộ dạng ngây như phỗng thế , đúng thật là một đồ ngốc to xác.
Ờ...
Đỗ Quyên hồn, xoa xoa đôi má ửng hồng, nhỏ giọng : " ý đó. Chỉ là..."
Chuyện , bảo cô đây.
Kiếp cũng từng giúp đỡ khác, tuy nhiều, nhưng nào nếu đòi đất thì cũng đòi dự án, tệ nhất cũng là một khoản tiền lớn.
Đỗ Quyên bây giờ trong tay gì đất đai dự án nào, cũng chỉ mới nhận nửa năm tiền lương.
Cô còn tưởng thích những thứ thực tế và thực dụng như chứ.
"Vậy, báo đáp thế nào?"
Khó nghĩ quá, chi bằng hỏi thẳng cho xong.
Chao ôi, đúng là một đồ ngốc mà.
Thương Tiểu Quân thở dài bất lực, về phía cánh đồng lúa mạch xa xa hỏi: "Hai chúng kết hôn , cô cũng coi như cắt đứt quan hệ với nhà họ Đỗ, tiếp theo dự định gì ? Cụ thể một chút."
Đỗ Quyên cần suy nghĩ liền đáp: " thuê một cái phòng , đó một cái sạp nhỏ, kinh doanh buôn bán một chút."
Kinh doanh?
Thương Tiểu Quân câu trả lời ngoài dự kiến, cứ ngỡ cô sẽ bảo là tìm một công việc.
"Kinh doanh gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-32.html.]
Đỗ Quyên: " chợ thuê một cái sạp nhỏ, bán đồ nguội và đồ kho."
Lý do chọn kinh doanh mặt hàng , Đỗ Quyên cũng cân nhắc kỹ.
Kiếp trong trang viên nơi Thương Tiểu Quân ở một dì giỏi đồ kho và các món nộm nguội, cô theo quan sát nhiều , tuy từng bắt tay nhưng nhiều loại gia vị cô đều rõ.
Đây cũng coi như là một cái nghề cô học lỏm .
Tất nhiên chủ yếu là vì đồ kho và đồ nguội so với cơm quán thì mặt hàng đơn giản hơn, cô thể thu gọn chủng loại , chỉ bảy tám loại thôi, cần chuẩn quá nhiều nguyên liệu, cũng tốn quá nhiều tâm sức.
Như một cô cũng thể , bụng to , tìm một giúp việc, chuyện cũng thể nhàn nhã mà tiếp.
Hơn nữa lợi nhuận của đồ nguội và đồ kho cũng hề thấp, nuôi sống bản và con trai chắc hẳn thành vấn đề.
Đó chính là kế hoạch của Đỗ Quyên.
Thương Tiểu Quân ngạc nhiên: "Cô còn đồ kho ?"
"Thì, lúc ở làng, thường xuyên giúp việc cho mấy ông đầu bếp cỗ, lâu dần thì học ."
Đỗ Quyên tùy tiện tìm một cái cớ.
Được , Thương Tiểu Quân cũng để tâm chuyện đó.
"Cô chợ bày sạp bán ?"
Đỗ Quyên gật đầu.
Thương Tiểu Quân: "Vậy cô cửa nẻo gì ? Có quen ai trong chợ ? Người sạp trống ? Hay ai sẵn lòng cho cô thuê ?"
Đỗ Quyên lắc đầu, cô , cô chẳng gì cả.
Thương Tiểu Quân: "Cô nơi lấy nguyên liệu ? Có tìm ai lấy rau lấy thịt sẽ rẻ hơn ?"
Đỗ Quyên lắc đầu.
Thương Tiểu Quân tiếp tục : "Cô trong chợ cũng là một xã hội thu nhỏ , ở đó quy tắc, cách sinh tồn riêng của họ, nếu cô quen , chỗ dựa, dù thuê sạp thì mỗi ngày cũng sẽ gặp rắc rối rắc rối nọ thôi.
Có những kẻ chẳng bán buôn gì nhưng kiếm tiền ở trong chợ đấy.
Cô bọn chúng dùng thủ đoạn gì ?
Nếu cô tiền đưa cho chúng..."
Thương Tiểu Quân Đỗ Quyên một lượt từ xuống , cuối cùng dừng gương mặt tái mét vì sợ hãi của cô.
"Bọn chúng thể sẽ bắt gán nợ. Đó là những tên lưu manh thực thụ, lợi hại hơn nhiều."
Đỗ Quyên: ", thể báo công an mà?"
Nói chuyện bắt đầu lắp bắp .
Thương Tiểu Quân : "Người trêu ghẹo cô vài câu, kéo cô góc vắng sờ cô một cái, thậm chí hôn cô một cái, cô nhân chứng, báo công an tác dụng gì?
Dù của đồn công an đến, thì cũng chẳng qua là giáo d.ụ.c vài câu.
cô đắc tội với bọn chúng, cô nghĩ việc kinh doanh của cô còn thể tiếp tục ?
Bọn chúng chỉ cần lì ở sạp của cô thôi, là chẳng ai dám mua đồ của cô nữa."
Cuối thập niên 80, đầu thập niên 90, đất nước mới mở cửa bao nhiêu năm, thế đạo quả thực khá loạn lạc.
Nghe Thương Tiểu Quân , ảo tưởng về tương lai của Đỗ Quyên phá tan tành một cách tàn nhẫn.
Cô đáng thương : "Vậy ? thế nào mới ?"