Thương Tiểu Quân cũng từ lúc nào, hai ba giờ sáng gì đó, tóm là thực sự chịu nổi nữa.
Trong lúc mơ màng, cảm thấy thứ gì đó đắp lên , đến lúc tỉnh dậy mới phát hiện đó là tấm chăn mà Đỗ Quyên đắp.
Xem là lúc cô ngủ dậy đắp cho .
Thương Tiểu Quân lấy chiếc đồng hồ gối xem, c.h.ế.t tiệt, gần tám rưỡi , bao giờ ngủ muộn như .
Hơn nữa cảm thấy chút , mũi ngứa ngáy, khi hắt liên tục mấy cái thì kết luận là cảm .
Trước đó nhốt ở đồn công an nửa tháng trời còn chẳng , mà chỉ một đêm thôi cảm ?
Thương Tiểu Quân lầm bầm lau mặt, mở cửa định ngoài thì tình cờ chạm mặt Thương Dung.
Thị lực của Thương Dung , ở những nơi thiếu ánh sáng thì trong mắt bà chỉ là một màu đen kịt.
"Mẹ."
Thương Tiểu Quân vội vàng gọi bà một tiếng, đưa tay đỡ bà.
Không ngờ Thương Dung cho đỡ, rút tay vỗ mạnh đầu .
"Mấy giờ mới dậy hả? Vừa mới cưới vợ về để hầu hạ con, đây phát hiện , con cái tính nết đó hả?"
Thương Dung vỗ liên tiếp mấy cái đầu con trai.
Tối qua lúc ăn cơm, cả nhà lấy lịch vạn niên chọn ngày lành tháng , vài ngày nữa là sẽ mời khách ăn cơm.
Thương Dung dậy sớm đầu hẻm tìm lái xe ba gác quen thuộc, nhờ chở bến xe, nhờ một bác tài xế xe khách quen mang tin về trấn báo cho họ hàng nhà họ Thương là con trai kết hôn , trưa mùng một tháng qua ăn cơm.
Cả cả về bận rộn mất hơn một tiếng đồng hồ, về đến nhà mới phát hiện chỉ mỗi con dâu ở trong bếp, còn con trai vẫn dậy.
Chao ôi, cái thằng nhóc là thế nào chứ!
Mới ngày đầu tiên thế , nhất định dạy bảo cho trò mới .
Thương Tiểu Quân im bặt năng gì, đây, chẳng lẽ bảo đêm qua sàn nhà cứng quá ngủ nên mới dậy muộn .
lúc , Đỗ Quyên thấy động tĩnh bèn chạy .
"Mẹ, đừng đ.á.n.h nữa ạ. Không chuyện gì , chỉ là tối qua..."
Đỗ Quyên suýt chút nữa là lỡ miệng chuyện ngủ đất, bèn kịp thời dừng , chuyển hướng : "Tối qua , mệt quá ."
Hôm qua bôn ba bên ngoài cả ngày, thực sự mệt mỏi mà.
Hơn nữa ngủ yên giấc, sáng nay Đỗ Quyên thức dậy thấy nửa thò ngoài, cả lạnh ngắt như con sâu bướm đang co ro .
Đỗ Quyên nỡ đ.á.n.h thức dậy, bèn đắp cho một tấm chăn để ngủ tiếp.
Chỉ là ngờ Thương Dung giáo huấn con trai.
Đỗ Quyên cũng nhanh ch.óng giải cứu Thương Tiểu Quân nên lúc giải thích với Thương Dung lỡ lời, rõ ràng định là hôm qua nhưng cô thành tối qua.
Lời thốt , cả Thương Tiểu Quân và Thương Dung đều sững sờ.
Thương Tiểu Quân ánh mắt ngây thơ của Đỗ Quyên, trong lòng chỉ thở dài thườn thượt.
Thương Dung khi phản ứng thì bàn tay đang giơ lên càng giơ cao hơn nữa.
"Chỉ con mệt chắc? Tiểu Quyên mệt ? Người còn dậy sớm, còn nấu cơm xong xuôi đây , con chút lương tâm nào hả? Biết cách xót vợ hả hả hả???"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-39.html.]
Chương 32 Tin đồn quả nhiên thể tin
Lúc ăn cơm sáng, Thương Tiểu Quân hết dụi mũi hắt , cả nhà ai cũng cảm .
Thương Dung bưng bát cơm, liếc con trai một cách khinh khỉnh.
Cái thằng nhóc mà yếu ớt thế nhỉ?
Đêm tân hôn mệt đến mức dậy nổi, còn cảm nữa chứ.
Hai mươi hai năm cơm gạo nuôi lớn đúng là uổng phí mà.
Nhìn xem Tiểu Quyên kìa, chẳng hề hấn gì, vẫn dậy nấu cơm đó thôi.
Haizz, con trai thế chẳng ảnh hưởng đến việc bế cháu nữa...
Thương Dung bắt đầu lo lắng dần đây.
Tuy chê con trai vô dụng nhưng ăn cơm xong, Thương Dung vẫn bếp nấu nước gừng.
Sáng nay cả Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân đều ngoài, định dọn dẹp sân vườn một chút, mua ít giấy đỏ về dán hoa cửa sổ, vài ngày nữa mời khách cho nó dáng một chút.
Đỗ Quyên phụ trách nhổ cỏ ở góc tường, còn Thương Tiểu Quân thì trát bờ tường.
Gần trưa, Thương Tiểu Quân ngoài mua thức ăn, Đỗ Quyên bảo mua ít thịt đầu lợn và lòng lợn, thêm ít rau xanh nữa, cô định chút đồ kho và đồ nguội để thử tay nghề.
Thương Tiểu Quân mua về một đống theo đúng lời cô dặn, lúc về còn dắt theo cả Hồ Đông nữa.
Hồ Đông bỏ học hai năm nay, việc thời vụ ở quanh khu chợ đó, bốc vác, vận chuyển hàng hóa, trang trí nội thất các thứ, chung nhà ai việc gì là nấy.
vì tuổi còn nhỏ, tay nghề nên suốt ngày mệt phờ râu trê, đen thui như cục than, tiền kiếm cũng chỉ đủ cho và ông nội sống qua ngày thôi, vất vả lắm.
Hôm qua cùng Đỗ Quyên một chuyến nên Hồ Đông cũng quen với cô, cửa gọi chị dâu.
Đỗ Quyên cũng , còn bảo Hồ Đông ở đây ăn cơm luôn, nếm thử tay nghề của cô, bên phía ông nội cũng báo một tiếng, lát nữa sẽ mang qua cho bà.
Ông nội của Hồ Đông chân tay vấn đề, bình thường ít khi khỏi nhà.
Hồ Đông hì hì, đó vui vẻ đồng ý, họ đang trát tường nên liền xắn tay áo luôn.
Trong bếp, Thương Dung cũng mong đợi món đồ kho và đồ nguội của Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên bà hỏi nhưng hề can thiệp .
Mỗi đầu bếp đều một bộ công thức và phương pháp riêng, bà chỉ tò mò thôi, con trai tay nghề của Đỗ Quyên là học khi giúp việc cho các đám cỗ ở trong làng.
Thương Dung những giúp việc cho đám tiệc ở nông thôn thường gì, thông thường chỉ là nhặt rau, bưng bát đĩa thôi, còn chuyện xào nấu gia vị thì chẳng bao giờ để ngoài nhúng tay cả.
Thế mà con dâu vẫn học bản lĩnh, tâm tư chắc hẳn nhạy bén lắm đây.
Hồi con trai xảy chuyện, Thương Dung cũng nhờ hỏi thăm tình hình của Đỗ Quyên, ai nấy đều cô ngốc.
đến khi gặp mặt thật sự thì ngốc , rõ ràng là đơn thuần và lương thiện.
Tin đồn quả nhiên thể tin .
Vì thời gian gấp rút nên những thứ Đỗ Quyên bảo Thương Tiểu Quân mua đều là những món nhắm dễ chuẩn .
Món mặn gồm tai lợn, gan lợn, chân gà và một dải thịt ba chỉ.
Món chay thì chuẩn ít miến, mộc nhĩ, giá đỗ các loại.