Suốt dọc đường gặp tới bốn hàng xóm chủ động chào hỏi, chuyện trưa nay hết .
Đỗ Quyên: "Anh như gì?"
Thương Tiểu Quân : "Không gì. Chỉ là chút bất ngờ thôi."
Đỗ Quyên cũng : "Bất ngờ chuyện gì cơ?" Người chuyện cứ một nửa giấu một nửa thế nhỉ.
Thương Tiểu Quân: "Em cứ bận việc của em , tự lấy nước." Nói lấy chậu.
Đỗ Quyên: "Nước nóng ở lò than nhỏ bên ngoài ." Thế là cô quản nữa, vội vàng thái rau.
Thương Tiểu Quân múc chậu nước đặt lên bệ đá giặt đồ trong sân, rửa tay bóng dáng bận rộn trong bếp, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Có chút chua xót, nhưng đong đầy.
Hóa cảm giác che chở là như thế . , sự bất ngờ của đến từ việc Đỗ Quyên bảo vệ . Đỗ Diệu Ngân đến gây chuyện, cô mắng trả , chuyện đó bình thường, cô sẽ .
Sống chung gần một tuần, Thương Tiểu Quân từ lâu hiểu rõ mắt hề ngốc cũng chẳng hề đần, cô chỉ là... chỉ là chút đáng yêu mà thôi.
điều khiến ngờ tới là Đỗ Quyên mượn cơ hội để bảo vệ danh dự của , đính chính cách nhận của về . Thương Tiểu Quân rõ danh tiếng , xung quanh đều vô tình hữu ý tránh né .
Trước đây chẳng thèm bận tâm, cũng , dù những đó cũng chẳng liên quan gì đến . , những đó chủ động chào hỏi, chuyện với , còn nhét đồ cho nữa. Thương Tiểu Quân cảm thấy cảm giác cũng hề tệ.
Trưa ăn cơm xong, Đỗ Quyên đóng gói hai suất cơm, cùng Thương Tiểu Quân về phía khu chợ. Dù việc nặng Thương Tiểu Quân cho cô , nhưng quét dọn vệ sinh một chút thì vẫn thể. Mấy bận rộn cả buổi sáng, bệ bếp và tường ngăn xây xong, buổi chiều nốt công đoạn cuối cùng là cơ bản thành, đó để khô vài ngày là thể nổi lửa.
Buổi chiều, thợ nề xong việc, thanh toán tiền về. Đỗ Quyên thấy việc còn nhiều liền bảo Hồ Đông nghỉ ngơi, để cô nốt là . Hồ Đông vẫn là một đứa trẻ mới lớn, Đỗ Quyên giục vài liền đặt chổi xuống chạy rạp chiếu phim ngoài chợ xem đĩa phim.
Lúc Thương Tiểu Quân dắt một chiếc xe đạp màu hồng thì thấy Đỗ Quyên đang một dọn dẹp trong cửa hàng. Anh cau mày hỏi: "Hồ Đông ?"
Đỗ Quyên: "Dù cũng chẳng còn mấy việc, bảo chơi ." Hồ Đông lấy tiền công, là giúp đỡ thuần túy nên Đỗ Quyên cảm thấy ngại, sai bảo .
Thương Tiểu Quân thì hài lòng, rõ ràng đó dặn là để chị dâu một . Cái thằng nhóc , chắc chạy rạp chiếu phim . Thương Tiểu Quân tạm thời cũng buồn quản Hồ Đông, dắt xe cửa cho Đỗ Quyên xem.
"Em thử xem, chỗ nào ý tìm chỉnh sửa cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-60.html.]
Đỗ Quyên chiếc xe đạp tay mà sững sờ. Một chiếc xe màu hồng phấn, kiểu dáng rõ ràng khác hẳn với những chiếc xe phố, cái là ngay là xe dành cho nữ.
"Xe mới ?"
Thương Tiểu Quân gật đầu. Đỗ Quyên gì cho . " chẳng bảo mua chiếc xe cũ là . Cái ... hết bao nhiêu tiền thế?" Không chỉ mới, mà màu sắc còn hiếm nữa. Ngày nay xe đạp phố màu xám thì là màu đen, màu xanh màu đỏ là oai lắm , đằng là màu hồng phấn.
Đẹp quá mất, nhưng hết bao nhiêu tiền nhỉ. Ôi trời, cô cần dùng đồ thế . Thương Tiểu Quân thấy Đỗ Quyên nhíu mày, liền hỏi cô: "Không thích ?"
Đỗ Quyên vội vàng lắc đầu: "Thích chứ ạ. mà, hết bao nhiêu tiền thế?" Sao câu nào cũng rời chữ tiền thế nhỉ. Thương Tiểu Quân nhếch mép: "Tặng em đấy."
Đỗ Quyên vốn định chạm thử một cái, lời thì giật . Cô hỏi một cách nghiêm túc: "Hết bao nhiêu tiền?"
Thương Tiểu Quân: "..." "Đã bảo tặng em mà, em cứ lề mề thế."
Đỗ Quyên: "..." Cô quanh chiếc xe một vòng, ướm thử : "Cái chắc cũng hơn hai trăm tệ nhỉ?" Xe đạp bình thường một trăm tám , cái đắt hơn năm mươi tệ cũng quá đáng.
Hơn hai trăm tệ... Thương Tiểu Quân thầm nghĩ nếu cái giá mà mua thì bao nhiêu thầu bấy nhiêu, sang tay cái là kiếm lời một hai trăm tệ như chơi. "Đã bảo tặng em ." Cái mà thật thà quá, tặng cũng hỏi.
Đỗ Quyên mím môi: "Vô duyên vô cớ tặng một món đồ lớn thế ?"
Thương Tiểu Quân: "..." Coi như sính lễ . Chỉ là lời thể khỏi miệng. Thương Tiểu Quân tặc lưỡi, chút bực .
"Em cứ xem rốt cuộc lấy ? Không lấy thì dắt trả . Thật từng thấy ai ngốc như em, tặng xe cho mà cũng lấy. Em chiếc xe hiếm thế nào ? Là một bạn của đặc biệt mang từ phía Nam về đấy, hàng Hong Kong, cả huyện hiện tại chỉ mỗi chiếc thôi."
" khó khăn lắm mới mua về. Vậy mà em thì , lòng coi như gan phổi lợn, thế mà thèm nhận ân tình của ."
Thấy Thương Tiểu Quân thực sự giận dữ, dắt xe định ngoài, Đỗ Quyên vội vàng níu . " ý đó, chẳng là sợ tốn tiền ."
Thương Tiểu Quân: " thích thế."
Đỗ Quyên: "..." Thôi , cửa hàng của cô kiếm tiền thì nộp thêm một khoản sổ sách gia đình , dù hiện tại sổ sách cũng là cô quản lý. mà... "Tiền mua xe lấy ở ?" Kể từ Thương Tiểu Quân bảo cô quản gia đến nay, tiền gửi ở chỗ cô hề động đến một xu. Trước đây thỉnh thoảng tiêu pha bên ngoài, Đỗ Quyên cứ ngỡ để ít tiền lẻ.