Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-01-09 14:20:05
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Dung cũng đến đây, bà : "Lúc đó cha dốc sạch gia sản đổi lấy một khoản tiền, định đưa lên tỉnh chữa mắt, bọn họ xúi giục bà cụ trộm để cưới vợ cho thằng con cả của ông . Tiền tiêu hết , cha đòi cũng đòi , về nhà liền tức đến sinh bệnh.

 

Tiểu Quân tức quá nên mới xảy chuyện như .

 

Lúc đó nó mới chín tuổi, cầm một con d.a.o phay dính m.á.u bàn, bảo là ai dám bước qua nó sẽ c.h.é.m c.h.ế.t đó, sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Mặc dù đó vì Tiểu Quân tuổi còn nhỏ nên chịu trách nhiệm pháp lý gì, nhưng khoản tiền đó của nhà cũng coi như là tiền t.h.u.ố.c men đưa cho bên đó ."

 

Thương Dung hì hì, nhắc đến Khâu Nguyên Phượng.

 

"Đừng thấy bà mắt sáng lòng trong, c.h.ử.i tay, chuyện cũng hụt , thực tế là do từng chịu kích động nên đầu óc thật sự chút vấn đề.

 

Sức khỏe đó cũng khá , lúc hơn bốn mươi tuổi còn sinh một đứa con trai, nhỏ hơn Tiểu Quân một tuổi, chỉ là đứa trẻ đó mệnh ngắn, năm chín tuổi sông tắm thì c.h.ế.t đuối.

 

Cũng vì chuyện mà Khâu Nguyên Phượng phát rồ cái gì, cứ nhất quyết bảo là Tiểu Quân giở trò gì đó lưng, còn báo cả đội trị an nữa."

 

"Tất nhiên cuối cùng chắc chắn là liên quan gì đến Tiểu Quân , lúc đó bảy tám đứa trẻ con đều thấy cả, nó dòng nước xiết cuốn trôi , chẳng liên quan đến ai hết.

 

Cũng chính vì những chuyện mà Tiểu Quân mới còn nhỏ như tiếng truyền xa ."

 

Nhắc đến chuyện Thương Dung đến tận bây giờ vẫn còn căm phẫn.

 

"Nói Thương Chấn Xuyên, đó đúng là một tên lưu manh, năm đó ở trong làng quan hệ nam nữ hỗn loạn nên bắt , mới lâu, chắc là chuyện con với Tiểu Quân kết hôn nên hôm nay dắt Khâu Nguyên Phượng qua gây chuyện.

 

Cái tên đó cũng bệnh thật, ở ngoài bậy, nhà tan cửa nát, cũng bắt, thế mà cứ nhất quyết bảo là Tiểu Quân tố cáo nó.

 

Năm đó lúc nó bắt Tiểu Quân mới mười bốn tuổi, đang học thị trấn cơ mà, bình thường đều ở trong làng thì mà quản mấy chuyện đó chứ.

 

Cho nên hai con nhà đó đầu óc đều vấn đề, chắc là thấy hai con đơn chiếc dễ bắt nạt nên chuyện gì cũng đổ lên đầu bọn .

 

Bọn họ cũng chẳng chịu nghĩ xem, Tiểu Quân giờ hai mươi hai tuổi , là một đàn ông cao lớn vạm vỡ , còn thể giống như năm xưa mặc bắt nạt nữa, đúng là mơ."

 

Nói đến cuối cùng, sắc mặt Thương Dung nghiêm nghị, trông cũng chút khí thế.

 

nhanh ch.óng bà thở dài một tiếng : "Cũng vì những chuyện thế thế nọ mà danh tiếng của Tiểu Quân đến mức t.h.ả.m hại. Nó thì cứ tỏ bộ dạng chẳng cả, nhưng đôi khi vẫn thấy xót xa.

 

Thật nghĩ , để nó gánh chịu nhiều như , như trách nhiệm lớn nhất, thể bảo vệ cho nó."

 

Đã thể bảo vệ cho nó.

 

Câu Thương Tiểu Quân lúc lâm chung cũng từng qua.

 

Đỗ Quyên dường như trở lúc đó, lòng thấy chua xót.

 

"Mẹ, nãy đứa con út của Khâu Nguyên Phượng c.h.ế.t đuối, đại khái là ở chỗ nào ?"

 

Thương Dung chút ngạc nhiên khi Đỗ Quyên hỏi chuyện , nhưng vẫn kể cho cô : "Thì là ở cái đầm nước phía con sông ở đầu làng , chỗ đó một bến đò, còn thuyền khách, bình thường đều chèo thuyền giúp qua sông, chỉ là hôm đó trong làng sắp xếp thu hoạch đại nên chẳng ai thấy cả."

 

Đầm nước, bến đò!

 

Đỗ Quyên nơi đó, lòng cô chấn động, về cái c.h.ế.t của Thương Dung ở đời , cô cảm thấy nghĩ điều gì đó .

 

Chương 55 Lời giải thích?

Ban đêm, Hồ Đông ăn cơm ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-68.html.]

 

Đỗ Quyên dùng canh gà còn thừa buổi trưa nấu nửa nồi mì, xào thêm hai món rau ăn tạm cũng đủ mời hai cha con Hồ Đông một bữa .

 

Ăn cơm xong, Thương Tiểu Quân mượn cớ mua đồ dẫn theo Hồ Đông ngoài.

 

Hai cũng đạp xe, bộ hơn mười phút đến một quán đồ nướng gần nhà máy dệt.

 

Ở đó Phó Ba và Phương Nhị Trụ gọi đồ, lấy nước ngọt, đó đợi sẵn .

 

Thấy Thương Tiểu Quân, Phó Ba vẫy tay chào một tiếng, Phương Nhị Trụ lập tức dậy, cúi đầu gọi một tiếng: "Anh Quân."

 

Giọng thật đáng thương, rõ ràng là đến để xin .

 

Thương Tiểu Quân chẳng thèm , kéo chiếc ghế đẩu nhỏ xuống.

 

Phương Nhị Trụ chút ngượng ngùng, thầm liếc Phó Ba một cái, thấy Phó Ba nháy mắt với , liền nịnh nọt đẩy xiên nướng đến mặt Thương Tiểu Quân, còn bảo ông chủ mở hai chai nước ngọt mang qua.

 

"Anh Quân, nếm thử , cánh gà nhà ông cũng khá đấy."

 

Thương Tiểu Quân vẫn thèm , chỉ nhàn nhạt hỏi Phó Ba: "Chẳng bảo chuyện với ? Chỉ thế thôi ?" Anh liếc xéo Phương Nhị Trụ một cái, trong mắt đầy vẻ khinh bỉ.

 

Làm khinh bỉ chứ, mười năm em, cuối cùng chọn lợi ích.

 

Chạm ánh mắt của Thương Tiểu Quân, Phương Nhị Trụ càng thêm ngượng ngùng, cúi đầu nhận .

 

"Anh Quân, em ."

 

Chu Quế Sinh tiềm năng đại ca .

 

Chỉ vỏn vẹn mấy ngày, Phương Nhị Trụ nhận thức sâu sắc sự thật thể chối cãi .

 

Cái tên đó mới lên cổ đông lớn, hai ngày chẳng thấy tăm , vốn dĩ đến lượt dẫn đội xuất xe , tìm sống tìm c.h.ế.t cũng tìm thấy .

 

Sau đó cuối cùng cũng xuất hiện, bộ dạng đắc ý rạng rỡ, cũng hai ngày gì, chỉ bảo những việc đó nữa, giờ là ông chủ lớn , thể nào những việc đó nữa.

 

Sau đó bắt đầu dọn dẹp văn phòng, nào là thuê thư ký, lắp điện thoại, sắm tivi với đầu video các thứ, đồ đạc mua cả đống, tất cả đều chi từ tài khoản công ty.

 

Vốn dĩ khoản vay thể trả hết tháng kéo dài đến tháng .

 

Nếu chỉ đơn giản như thì Phương Nhị Trụ vẫn cảm thấy chẳng cả, hưởng lạc thì cứ mặc kệ , tình hình kinh doanh hiện tại của công ty gánh vác .

 

điều khiến Phương Nhị Trụ ngờ tới là Chu Quế Sinh cư nhiên dẫn ở tiệm mạt chược văn phòng.

 

Lúc Phương Nhị Trụ thấy hết hy vọng .

 

Những kẻ tối ngày chỉ chơi c.ờ b.ạ.c thì việc đại sự gì chứ.

 

Cân nhắc cân nhắc suốt một ngày một đêm, Phương Nhị Trụ cảm thấy vẫn theo Quân mới thịt ăn.

 

Anh Quân đó mặc dù đôi khi quản bọn họ nghiêm khắc, nhưng tính nguyên tắc mạnh mẽ, giữ trong sạch, đại ca thì bách độc bất xâm, bình thường khó đ.á.n.h đổ .

 

Chỉ là liệu Quân còn chấp nhận nữa .

 

 

Loading...