Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 279: Bỏ Học Về Nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:55:12
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Gia Hân lập tức : "Tớ thấy tệ, Chiêu Chiêu, thể gửi bưu điện cho tớ ? Tớ sẽ trả tiền."
"Đương nhiên là , đây cũng là một dự án khởi nghiệp của tớ."
Tô Chiêu Chiêu và Hứa Gia Hân chuyện, cô đưa Hứa Gia Hân về nhà khách, kết quả bên cạnh truyền đến một giọng .
"Cô giáo Tô, thật trùng hợp gặp cô ở đây, em đến chào tạm biệt cô."
Giọng đó còn mang theo vài phần non nớt.
Tô Chiêu Chiêu đầu, thấy một cô bé dáng vô cùng gầy gò nhỏ bé.
Tô Chiêu Chiêu nhận cô bé, là Vương Chiêu Đệ lớp 6/2.
"Chiêu Đệ, ?" Tô Chiêu Chiêu về phía cô bé.
"Em... em thể tiếp tục học nữa, em bệnh, sức khỏe , em ở nhà việc đồng áng." Cô bé nắm c.h.ặ.t quai cặp sách, vẻ mặt câu nệ.
Nhà của Vương Chiêu Đệ ở trong đại viện quân khu.
Sở dĩ thể học trường tiểu học quân khu là vì thành tích học tập của cô bé , cộng thêm nhà cũng gần bên .
Nguồn học sinh của trường tiểu học quân khu cũng là trong quân khu, còn thu nhận một học sinh thành tích ở lân cận.
Nếu , chỉ dựa con cái trong đại viện quân khu cũng lập thành một trường tiểu học .
Tô Chiêu Chiêu Vương Chiêu Đệ , cô nhíu mày: "Là nhà em cho em học nữa ?"
Cô chuyện nhẹ nhàng, vô cùng dịu dàng, hốc mắt Vương Chiêu Đệ lập tức đỏ lên.
cô bé vẫn lắc đầu: "Mẹ em em một chữ là đủ , cũng cần học quá nhiều thứ. Em cũng thấy em giỏi hơn nhiều , bây giờ nhà khó khăn cũng còn cách nào khác."
Tô Chiêu Chiêu Vương Chiêu Đệ , khỏi nhíu mày.
Thời đại vẫn giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm mang tính cưỡng chế, cho dù học hết tiểu học học nữa, vẫn ai ép buộc họ.
Tô Chiêu Chiêu xong lời của Vương Chiêu Đệ, nhịn thở dài.
Quả thực, thời đại nhiều vì nghèo, vì coi trọng giáo d.ụ.c nên yêu cầu gì về việc học tập của con cái.
Đặc biệt là con gái.
Nhìn cái tên Vương Chiêu Đệ , Tô Chiêu Chiêu địa vị của cô bé trong nhà là như thế nào.
Cô đoán trong nhà Vương Chiêu Đệ còn một đứa em trai nữa.
Trong gia đình kiểu , trọng nam khinh nữ cũng bình thường, chị gái chọn bỏ học nuôi gia đình, em trai tiếp tục chu cấp học.
cô nổi chuyện , xảy ngay mắt cô, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy thể quản.
"Chiêu Đệ, là thương lượng kỹ với bố em xem? Chúng vẫn lấy việc học trọng, thành tích của em như , thích học như thế, cô mỗi lên lớp đều thấy em đặc biệt nghiêm túc, bài tập cũng . Em thể từ bỏ như ."
Vương Chiêu Đệ lời Tô Chiêu Chiêu, sắp đến nơi .
"Cô ơi, thật lòng, em thực vẫn học, nhưng nhà em bây giờ điều kiện kém như , em bệnh, đợi em về chăm sóc nhà, em thực sự còn cách nào... Em trai em cũng còn nhỏ, em trông nó."
Tô Chiêu Chiêu ngay là tình huống , cô nghĩ ngợi với cô bé: "Hay là em đưa cô đến nhà em, cô chuyện với bố em xem ?"
Giúp nào nấy .
Tô Chiêu Chiêu hiểu sâu sắc rằng, trong gia đình kiểu , con gái chỉ nhiều sách, khỏi nơi đây mới thể thoát khỏi phận hiện tại.
Có khó khăn thì nỗ lực khắc phục là .
Tô Chiêu Chiêu về phía Hứa Gia Hân: "Gia Hân, lát nữa tớ tìm nhé, tớ cùng em về nhà chuyện với bố em ."
"Tớ cùng , dù tớ cũng coi như dạy các em mấy ngày." Hứa Gia Hân lập tức theo.
Cô cũng lo Tô Chiêu Chiêu là con gái qua đó an , hai cùng ít nhất cũng bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-279-bo-hoc-ve-nha.html.]
"Được, chúng cùng ."
Vương Chiêu Đệ cũng hy vọng Tô Chiêu Chiêu thể thuyết phục bố , cho nên đưa Tô Chiêu Chiêu và Hứa Gia Hân về nhà.
Nhà cô bé cách quân khu xa, hai cây .
Các cô mất nửa tiếng mới đến, Tô Chiêu Chiêu chút kinh ngạc, cũng Vương Chiêu Đệ thế nào, mỗi ngày về về như cũng quá vất vả .
đối với gia đình như thì chính là thế, thực sự còn cách nào khác.
Nhà của Vương Chiêu Đệ là một ngôi nhà đất, trông vô cùng cũ nát.
Sau khi , một cơn gió thổi tới, bụi đất bay mù mịt, Hứa Gia Hân nhịn ho khan, cô nhíu mày.
Chỗ thực sự thể ở ?
Trước đó cô vẫn luôn ở khu vực thành phố Tây Châu, mặc dù cũng hoang vu nhưng đô thị hóa cũng bắt đầu, cho nên trông sẽ rách nát như thế .
Sau đó đến bên , các công trình xung quanh quân khu cũng mới, cô cũng cảm giác gì đặc biệt.
Mãi đến bây giờ, xung quanh hoang vu thế , lác đác vài ngôi nhà vẫn là kiểu nhà đất lung lay sắp đổ, đây là đầu tiên Hứa Gia Hân ý thức sự chênh lệch to lớn giữa nội địa và thành phố ven biển.
Vương Chiêu Đệ dẫn họ một căn phòng.
Căn phòng ở đây trông cũng vô cùng đơn sơ, cơ bản đồ đạc gì, vẻ rách nát.
Trên giường trong phòng một phụ nữ đó, phụ nữ trông vô cùng già nua, sắc mặt cũng kém.
Bên cạnh còn một đứa bé hai ba tuổi.
Tô Chiêu Chiêu đại khái hiểu tại Vương Chiêu Đệ thể tiếp tục học nữa.
Gia đình như thế , định sẵn Vương Chiêu Đệ chỉ thể ở nhà trông em.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến Vương Đại Hoa, phận của những cô gái đôi khi luôn bất do kỷ.
Trước đó giúp Vương Đại Hoa khiến Tô Chiêu Chiêu vô cùng buồn bã, hiện tại nhớ vẫn cảm thấy vô cùng thổn thức.
Cho nên , Tô Chiêu Chiêu hy vọng thể giúp Vương Chiêu Đệ.
"Mẹ, đây là hai cô giáo của con."
"Cô giáo đến thăm nhà ? Khụ khụ khụ..." Người phụ nữ chuyện yếu ớt, xong kìm ho khan.
Tô Chiêu Chiêu chút lo lắng, xem phụ nữ bệnh vẻ nghiêm trọng, cũng là bệnh gì.
"Vâng, Chiêu Đệ em thể tiếp tục học nữa, cho nên đến hỏi xem tình hình thế nào."
Người phụ nữ thở dài: " cũng cho nó tiếp tục học, nhưng thực sự là còn cách nào. Gần đây sức khỏe lắm, con trai ai chăm sóc, nó chị, tuổi cũng nhỏ nữa, thể ở nhà chăm em chút việc nhà ."
"Vậy chồng chị ?"
"Chồng xuống phía Nam thuê ." Người phụ nữ , "Cho nên cũng còn cách nào, bố chồng thì sống với em trai chú , chúng còn cách nào."
Người phụ nữ đến đây ho khan.
Tô Chiêu Chiêu cảm nhận phụ nữ là thương con gái .
Vậy thì cô cơ hội.
"Bây giờ chị bệnh gì ? Có nghiêm trọng ?"
"Haizz, chính là sức khỏe nghỉ ngơi đấy, bác sĩ trong thôn cũng xem , bệnh chữa , từ từ điều dưỡng, nhưng trông con ruộng, rảnh mà nghỉ ngơi? Mấy ngày nay yếu đến mức xuống giường , Chiêu Đệ giúp đỡ thì ngay cả miếng cơm cũng mà ăn."
Thật sự quá khó khăn, Tô Chiêu Chiêu thở dài.