Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 315: Muốn Sinh Một Đứa Con
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:03:37
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Chiêu Chiêu tựa n.g.ự.c Tạ Hoài Tranh, lắng nhịp tim trầm của , nhưng, cô vẫn cảm thấy vô cùng suy sụp.
Không , cô giải thích với Tạ Hoài Tranh thế nào.
Cô thể thực sự sẽ trở về thế giới thực, hơn nữa còn là trong một tình huống thể hiểu nổi.
Dù thì ban đầu cô đến đây, thực cũng là một cách khó hiểu.
Cho nên cô sẽ trở về, chừng cũng đột ngột.
cô giải thích tất cả những điều với Tạ Hoài Tranh , bởi vì thực sự quá phản khoa học.
Cuối cùng, cô chỉ thể tựa n.g.ự.c Tạ Hoài Tranh, cố gắng cuộn tròn trong vòng tay .
"Hoài Tranh, nếu một ngày, em rời xa thì ?" Tô Chiêu Chiêu xoa dịu cảm xúc một chút, mới cẩn thận dè dặt hỏi Tạ Hoài Tranh.
Tạ Hoài Tranh , trái tim chợt co thắt , đó vươn tay, ấn c.h.ặ.t Tô Chiêu Chiêu lòng, lực đạo mạnh, khiến Tô Chiêu Chiêu suýt chút nữa thở nổi.
Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên bên tai Tô Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu, nghĩ cũng đừng nghĩ, cho dù em đến chân trời góc bể, cũng sẽ bắt em ."
Nghe thấy sự lo lắng trong giọng điệu của Tạ Hoài Tranh, Tô Chiêu Chiêu lập tức mỉm : "Yên tâm , Hoài Tranh, em sẽ rời xa . cơn ác mộng em gặp, chính là ông trời nhẫn tâm chia cắt chúng , em cũng ..."
Tô Chiêu Chiêu đến đây, trong giọng điệu của cô, còn xen lẫn vài phần tủi .
"Giấc mơ và hiện thực là trái ngược , Chiêu Chiêu, đừng lo lắng." Tạ Hoài Tranh an ủi Tô Chiêu Chiêu.
Rốt cuộc đây là cơn ác mộng thế nào, mà khiến một cô gái luôn to gan lớn mật, sợ hãi đến mức chứ?
Tạ Hoài Tranh nhịn nghĩ, ngày thường sự quan tâm của dành cho Tô Chiêu Chiêu vẫn đủ nhiều ?
Nếu , Tô Chiêu Chiêu gặp giấc mơ như ?
Người thường ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, dáng vẻ hiện tại của Tô Chiêu Chiêu, khả năng cao là do trong lòng cô đang suy nghĩ đến những chuyện đó nhỉ?
Xem , thời gian , đối xử với Tô Chiêu Chiêu gấp bội mới .
Hai ôm giường một lát, Tô Chiêu Chiêu mới đẩy Tạ Hoài Tranh xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt.
Cô liếc thời gian, mà sắp mười một giờ .
"Làm đây? Hôm qua chúng còn hẹn với ông ngoại bà ngoại nữa."
"Không , nãy gọi điện thoại cho họ , với họ là em mệt quá cần nghỉ ngơi, buổi chiều mới tập trung với họ, buổi sáng, nhờ một bạn đưa họ chơi ."
"Vâng."
Tô Chiêu Chiêu thở phào nhẹ nhõm, xem , Tạ Hoài Tranh việc, cô quả thực cần lo lắng.
Họ ăn cơm xong, Tạ Hoài Tranh xác nhận xác nhận sức khỏe của Tô Chiêu Chiêu vấn đề gì, mới cùng cô ngoài tìm nhà họ Hứa.
Họ thêm vài điểm tham quan nữa, ăn tối xong, Tô Chiêu Chiêu còn đến khách sạn trò chuyện với nhà họ Hứa một lát mới rời .
Bởi vì ngày mai họ về nhà , gặp mặt, ước chừng ít nhất cũng nửa năm nữa.
Dù giao thông hiện tại cũng mấy thuận tiện, gặp mặt cũng là chuyện dễ dàng gì.
Lúc Tô Chiêu Chiêu chuyện với Lý Xuân Hồng và Hứa Doanh Dân, Tạ Hoài Tranh ở một phòng khác chuyện với của Tô Chiêu Chiêu.
Lý Xuân Hồng nắm lấy tay Tô Chiêu Chiêu, với cô: "Chiêu Chiêu, Tiểu Tạ là một đàn ông đấy, từ sự chăm sóc của dành cho chúng trong thời gian đều thể , đây là yêu ai yêu cả đường , bởi vì thích cháu, trân trọng cháu, nên mới chăm sóc chúng vô cùng chu đáo ân cần. Sau cháu và Tiểu Tạ, sống với cho thật ? Nếu mâu thuẫn gì, cũng giải quyết cho t.ử tế, tuyệt đối đừng hở chút là treo hai chữ ly hôn miệng."
Tô Chiêu Chiêu gật đầu: "Cháu ạ, cháu sẽ những lời như , bà ngoại, bà yên tâm ."
Tô Chiêu Chiêu áp má lòng bàn tay Lý Xuân Hồng, cọ cọ.
Cô cũng nỡ xa Lý Xuân Hồng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-315-muon-sinh-mot-dua-con.html.]
Đây coi như là những duy nhất của cô ở thế giới .
"Ừm, nếu bắt nạt cháu, cháu cũng thể tìm chúng , chúng sẽ tha cho ."
"Vâng ạ." Tô Chiêu Chiêu .
Còn bên phía , với Tạ Hoài Tranh cũng ngoài việc Tô Chiêu Chiêu vất vả thế nào, bảo Tạ Hoài Tranh chăm sóc Tô Chiêu Chiêu cho .
Tạ Hoài Tranh đều đồng ý.
Rời khỏi khách sạn, Tô Chiêu Chiêu Tạ Hoài Tranh: "Chồng ơi, thật đấy, ông ngoại bà ngoại em cứ khen suốt thôi."
Khóe môi mỏng của Tạ Hoài Tranh khẽ nhếch lên, khen nên vui, nhưng, vẫn ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc : "Biểu hiện bình thường thôi, em là vợ , chăm sóc họ cũng là điều nên , cần khen."
Tô Chiêu Chiêu cũng thấy vẻ mặt vui sướng của Tạ Hoài Tranh, lập tức thu liễm.
Phải rằng, trong việc chồng cô, sự giác ngộ của Tạ Hoài Tranh thực sự cao.
Cô cũng bật theo: "Sao cần khen chứ? Anh , thì khen chứ!"
" đúng đúng, Chiêu Chiêu gì cũng đúng, thì, bây giờ chúng dạo chợ đêm tiếp nhé?"
"Vâng." Tô Chiêu Chiêu gật đầu.
Họ nắm tay , dạo con phố nhộn nhịp, nhiều sạp hàng bán đồ ăn vặt, Tô Chiêu Chiêu gọi mấy món để thử, nhưng cô đều chỉ ăn hai miếng, ném cho Tạ Hoài Tranh ăn.
Cô cảm thấy như thật sự , thể ăn những món thích, nhưng lãng phí.
Sau khi về nhà, tắm rửa xong xuôi, Tô Chiêu Chiêu giường, nhớ điều gì đó, với Tạ Hoài Tranh: "Chồng ơi, là chúng sinh một đứa con ?"
Tạ Hoài Tranh tắm xong bước , thấy lời Tô Chiêu Chiêu , đôi mắt khỏi mở to, vẻ mặt bình tĩnh ngày thường, đều bắt đầu rạn nứt.
"Em gì cơ?"
Tô Chiêu Chiêu mới hai ngày còn với bà ngoại cô là vội con cơ mà, bây giờ con ?
"Em chỉ nghĩ là, nếu một đứa con, thì sẽ náo nhiệt hơn nhiều."
Thực Tô Chiêu Chiêu chỉ nghĩ, cô liệu một ngày nào đó sẽ dịch chuyển về thế giới thực , nếu lúc đó, thế giới của Tạ Hoài Tranh mất cô, e rằng sẽ phát điên mất?
, những lời , cô cũng với Tạ Hoài Tranh thế nào.
Nếu sinh một đứa con để bầu bạn với , lẽ, sẽ đau buồn đến thế nữa.
Tô Chiêu Chiêu nghĩ đến việc tối qua chỉ cần ngủ một giấc là trở về hiện thực, cô khỏi vô cùng lo lắng.
Cư an tư nguy, phòng hoạn vu vị nhiên (sống yên nghĩ đến lúc gian nguy, phòng ngừa họa hoạn từ khi xảy ), Tô Chiêu Chiêu lo sợ thực sự sẽ đến ngày đó.
Nếu cô thực sự biến mất, Tạ Hoài Tranh sẽ phát điên mất nhỉ?
Tạ Hoài Tranh lúc từ chối cô, bước về phía Tô Chiêu Chiêu, vẻ mặt nghiêm túc cô: "Chiêu Chiêu, tạm thời vẫn chuẩn sẵn sàng để một cha, em cũng còn nhỏ mà, thể đợi hai năm nữa hẵng con."
"Anh cũng nghĩ ?"
"Anh luôn nghĩ như ." Tạ Hoài Tranh tiến gần Tô Chiêu Chiêu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô lên, hôn lên môi cô.
Trong đôi mắt đen láy của , mang theo vài phần ánh sáng sâu thẳm.
", mới nhớ, chúng cũng mấy ngày chuyện mật ."
Anh đến đây, trong giọng , đều lộ vài phần khàn khàn.
Hôm nay Tô Chiêu Chiêu đột nhiên đề nghị chuyện sinh con, ngược nhắc nhở .