Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 101: Vị Ngon Của Cá Rán

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên gây động tĩnh quá lớn, những đang đổi cá đều dừng tay, sang .

 

Đợi đến khi rõ bộ dạng của Vương Đệ Lai, liền ồ lên.

 

Thực trong lòng cũng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cảm thấy bộ dạng lúc của Vương Đệ Lai chút buồn .

 

Nghe tiếng của , Vương Đệ Lai hổ tức giận, đồng thời còn cảm thấy chút tà môn.

 

Vô tình vấp ngã một thì còn thể hiểu , nhưng thể ngã liên tiếp hai chứ?

 

đoạn đường qua, mặt đất bằng phẳng, hề lồi lõm, đá dăm, càng bùn lầy.

 

Đi con đường như , tốc độ của bà nhanh, thể ngã liên tiếp hai ?

 

lúc cơn gió thổi qua, cơ thể Vương Đệ Lai bất giác run lên.

 

Rõ ràng mới năm giờ chiều, mặt trời vẫn còn treo cao đỉnh đầu, đang là giữa mùa hè, cho dù gió thổi qua thì cũng cảm thấy nóng hầm hập mới đúng, mà Vương Đệ Lai thấy cả lạnh toát, lưng rịn một lớp mồ hôi lạnh.

 

Tà môn!

 

Quá tà môn !

 

Vương Đệ Lai dè dặt dùng khóe mắt liếc Cố Mặc. Cố Mặc đang trong bóng râm ở cổng lớn, hình ba đầu nhỏ bé trông vẻ âm u đáng sợ.

 

Đứa trẻ ...

 

Vương Đệ Lai vội vàng thu hồi ánh mắt, luống cuống tay chân bò dậy từ đất, lảo đảo chạy vụt .

 

Nhìn thấy bộ dạng như gặp quỷ của Vương Đệ Lai, Hứa Thục Hoa khẩy một tiếng.

 

Cái bà Vương Đệ Lai , e là sắp giở trò gì nữa đây!

 

Nghĩ , ánh mắt Hứa Thục Hoa rơi xuống Cố Mặc.

 

Đứa trẻ a!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-101-vi-ngon-cua-ca-ran.html.]

Hứa Thục Hoa xổm xuống, vẫy vẫy tay với Cố Mặc: “Đai Bảo, đây!”

 

Cố Mặc nhấc đôi chân ngắn ngủn, từng bước từng bước vững vàng đến mặt Hứa Thục Hoa, ngẩng cái đầu nhỏ lên bà: “Bà nội.”

 

Giọng của Cố Mặc mềm mại ngọt ngào, âm điệu sự lên xuống quá lớn, lọt tai luôn khiến cảm giác như gió xuân lướt qua, vô cùng dễ chịu.

 

Hứa Thục Hoa xoa đầu Cố Mặc: “Lát nữa bà nội nấu cháo cá thái lát, cháu đừng quên sang ăn nhé!”

 

Cố Mặc gật đầu: “Cháu cảm ơn bà nội!”

 

“Đai Bảo ngoan quá!”

 

Người trong thôn, sẵn sàng bỏ đồ ăn để cải thiện bữa ăn cho gia đình, nhưng cũng xót của nỡ đổi.

 

Trong lúc họ chuyện, những đổi cá hết.

 

Hứa Thục Hoa bế Dư Noãn Noãn đến mặt mấy Trần Xảo Cầm, cúi đầu chậu mặt đất, cá còn nhiều, đa đều là cá nhỏ.

 

Những con cá nhỏ nhiều xương, mang nấu ăn thì mất công nên chẳng ai thèm lấy.

 

chỉ cần đổi cách , những con cá nhỏ sẽ trở thành món ngon.

 

Hứa Thục Hoa chỉ đạo bốn cô con dâu: “Mấy đứa đem chỗ cá sạch , lát nữa tẩm bột rán lên, đồ ăn vặt!”

 

Dư Noãn Noãn cũng liếc những con cá nhỏ đó, đa phần chỉ dài bằng ngón tay lớn, tẩm bột mì thả chảo dầu rán giòn rụm, thể nhai luôn cả xương.

 

Nghĩ đến hương vị của cá rán, Dư Noãn Noãn nhịn nuốt nước bọt.

 

Động tác của cô bé tuy nhẹ, nhưng khi Hứa Thục Hoa bế cô bé, lúc nào cũng một con mắt để ý đến cháu gái, nên bà lập tức phát hiện .

 

“Noãn Bảo cũng ăn ? Thế thì ! Cổ họng cháu còn non nớt thế , lỡ hóc xương thì chuyện đùa ! Bà nội nấu cháo cá thái lát cho cháu ăn nhé!”

 

Dư Noãn Noãn tuy chút thất vọng vì ăn cá rán, nhưng cũng đây là chuyện hết cách, đành mang vẻ mặt nặng nề gật đầu.

 

Trương Ngọc Quế thấy biểu cảm của Dư Noãn Noãn, liền với Trần Xảo Cầm: “Noãn Bảo nhà chúng thông minh thật đấy, nhỏ xíu thế hiểu tiếng !”

 

 

Loading...