Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 104: Còn Ngu Ngốc Hơn Cậu Nghĩ

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:48:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Huyền Linh híp mắt : “Cũng cách, chỉ là bà cũng đấy, thi pháp trừ tà là hao tổn linh lực, chuyện ...”

 

hiểu, hiểu!”

 

Vương Đệ Lai , vội vàng móc từ trong túi một cái bọc vải.

 

cẩn thận mở bọc vải , bên trong là một cuộn tiền nhỏ, mệnh giá lớn nhất là tờ năm đồng, còn mấy tờ một đồng, phần còn đều là tiền hào.

 

Vương Đệ Lai rút tờ năm đồng , nhét túi của Triệu Huyền Linh: “Bà đồng, chuyện đành phiền bà !”

 

Triệu Huyền Linh liếc tiền còn trong tay Vương Đệ Lai, lông mày nhíu .

 

Chẳng cần Triệu Huyền Linh gì, thấy động tác của bà , Vương Đệ Lai lập tức hiểu ý, lấy luôn mấy tờ một đồng , cuộn tròn nhét hết túi Triệu Huyền Linh: “Bà đồng, trăm sự nhờ bà!”

 

Lúc Triệu Huyền Linh mới gật đầu: “Được, cứ để !”

 

Cố Mặc ngước mắt Triệu Huyền Linh, chút tò mò xem bà sẽ gì.

 

Triệu Huyền Linh vặn chạm ánh mắt của Cố Mặc, cả co rúm , lùi về phía vài bước.

 

Sao đây bà phát hiện , ánh mắt của đứa trẻ Cố Mặc đáng sợ đến thế nhỉ?

 

Sẽ thứ dơ bẩn nào đó nhập thật đấy chứ?

 

Triệu Huyền Linh nghĩ , vẻ mặt càng thêm ngưng trọng: “Lão Thái Cố, đứa cháu trai của nhà bà tầm thường , đuổi triệt để thứ dơ bẩn , chuyện ——”

 

Vương Đệ Lai âm thanh liền hiểu ý, liên tục vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Bà đồng cứ yên tâm, đợi chuyện xong xuôi, sẽ đưa thêm cho bà một tờ Đại Đoàn Kết!”

 

Nghe câu , Triệu Huyền Linh vô cùng mãn nguyện, cũng chẳng còn thấy Cố Mặc gì bất thường nữa, bước nhanh lên phía vài bước, bắt đầu vòng quanh Cố Mặc, miệng còn lẩm bẩm chú.

 

Cố Mặc chăm chú lắng , thính lực của , mặc dù giọng của Triệu Huyền Linh nhỏ, tốc độ khá nhanh, nhưng vẫn rõ bà đang gì.

 

“Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh... Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-104-con-ngu-ngoc-hon-cau-nghi.html.]

 

Nghe nửa ngày, lật qua lật cũng chỉ mỗi một câu .

 

Ngay lúc Cố Mặc còn đang suy nghĩ xem câu rốt cuộc gì thần kỳ, thì thấy Triệu Huyền Linh dừng , từ một tờ bùa vàng.

 

“Đi lấy một cái bát đựng nửa bát nước đây!”

 

ngay! Đi ngay đây!”

 

Vương Đệ Lai vội vàng đáp lời, chạy chậm bếp, một lát chạy , tay bưng một cái bát sứ, trong bát là nửa bát nước.

 

Triệu Huyền Linh chỉ liếc bát nước đó một cái, tay khẽ vung lên.

 

Theo động tác của bà , tờ bùa vàng mà tự bốc cháy, nhanh hóa thành tro tàn, rơi lả tả trong bát.

 

Triệu Huyền Linh gật đầu với vẻ cao thâm mạt trắc: “Xong , cho nó uống cái !”

 

Vương Đệ Lai vội gật đầu, bưng bát về phía Cố Mặc: “Uống cái .”

 

Cố Mặc chứng kiến bộ quá trình, khuôn mặt vô cảm, giọng mềm mại nhưng mang theo sự kiên định tột cùng: “Không uống.”

 

Cậu ngốc mới uống thứ !

 

Trò l.ừ.a đ.ả.o thế mà cũng lừa !

 

Cái bà Vương Đệ Lai quả thực còn ngu ngốc hơn nghĩ!

 

Nghe thấy lời của Cố Mặc, vẻ mặt Vương Đệ Lai trở nên hung tợn, nghiến răng nghiến lợi tiến gần: “Không uống? Mày tưởng mày ? Hôm nay mày uống cũng uống, uống cũng uống!”

 

Nói xong, Vương Đệ Lai xông lên phía , bàn tay đang rảnh rỗi định vươn bóp cằm Cố Mặc.

 

Tần Nguyệt Lan và Cố Kiến Quốc đến cổng lớn thì thấy cảnh , cả hai giật nảy , vội vàng chạy sân, một trái một giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay Vương Đệ Lai.

 

 

Loading...