Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 131: Sáu Người Anh Trai Cuồng Em Gái

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:48:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Thục Hoa bế Noãn Bảo về đến nhà, bước nhà chính, liền thấy sáu em Dư Vĩ đang xếp hàng, mỗi đứa cầm một quả vô hoa khô trong tay, đang ăn một cách ngon lành.

 

Thấy Hứa Thục Hoa về, Dư Vĩ lập tức dậy, đưa quả vô hoa khô trong tay : "Bà nội, cho Noãn Bảo ăn !"

 

Dư Noãn Noãn quả vô hoa khô gặm mất một nửa , những chê bai, mà còn cảm thấy vui vẻ.

 

Đây là gì?

 

Đây chỉ là một quả vô hoa khô đơn giản thôi ?

 

Đây là tình yêu thương của cả dành cho cô bé đó!

 

Dư Noãn Noãn nhận lấy, cô bé chỉ nở một nụ ngọt ngào với Dư Vĩ, đồng thời dõng dạc gọi một tiếng: "Anh!"

 

Lúc , Hứa Thục Hoa và Dư Noãn Noãn tâm linh tương thông.

 

Hứa Thục Hoa xoa xoa cái đầu nhỏ của Dư Vĩ: "Được , cháu tự ăn , Noãn Bảo nãy ăn một quả , đến giờ ăn cơm ."

 

Nghe lời Hứa Thục Hoa , Dư Vĩ ngừng gật đầu.

 

Thực , bé cũng mấy để tâm xem Hứa Thục Hoa đang gì, tiếng "Anh" của Dư Noãn Noãn dỗ cho vui đến mức trời trăng gì nữa .

 

Dư Noãn Noãn bây giờ ít từ, còn là bật từng chữ một.

 

Quan trọng nhất là, cô bé thích chuyện cho lắm.

 

Bình thường sáu em Dư Vĩ quấn lấy Dư Noãn Noãn nửa ngày, Dư Noãn Noãn khi mới miễn cưỡng gọi một tiếng.

 

Hôm nay chủ động gọi trai, chuyện còn tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì!

 

Dư Vĩ thì vui , nhưng mấy em Dư Khải chút vui.

 

Dư Khải dậy, mấy đứa khác cũng dậy theo, chạy chậm đến vây quanh Hứa Thục Hoa, giơ cao quả vô hoa khô trong tay lên, miệng la hét đòi cho Dư Noãn Noãn ăn.

 

Dư Noãn Noãn: "..."

 

Đây là chọc tổ ong vò vẽ... , là tổ trai !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-131-sau-nguoi-anh-trai-cuong-em-gai.html.]

"Anh!"

 

Dư Noãn Noãn gọi, tiếng to hơn tiếng , gọi đến mức cả sáu đều tươi rạng rỡ, lúc mới nhẹ nhàng thở hắt một .

 

Có sáu trai cuồng em gái cùng tranh sủng thì bây giờ?

 

Tất nhiên là chiều chuộng !

 

Sáng sớm hôm , Dư Hải cõng nửa gùi quả vô hoa khô lên huyện thành.

 

Dạo huyện thành ít, nhưng cũng từng thấy ai bán quả vô hoa khô, cũng dễ bán .

 

dễ bán , thì cũng thử mới .

 

Quan trọng hơn là, trong lòng Dư Hải lờ mờ một loại cảm giác, cảm thấy quả vô hoa khô chắc chắn sẽ dễ bán.

 

Khi Dư Hải bước những bước chân nhẹ nhàng đến huyện thành, mới chỉ đúng bảy giờ sáng.

 

Thời gian còn sớm, nhưng đường ít qua .

 

Học sinh học, công nhân , các ông bà lão ngoài mua thức ăn, còn những tranh thủ buổi sáng mát mẻ, dắt trẻ con ngoài dạo.

 

Gần như Dư Hải mới vững, phát hiện , về phía .

 

"Dư Hải , mang đồ gì đến thế? Cậu lâu lắm đến đấy nhé!"

 

" ! Cậu đến, chúng đều trái cây ngon để ăn !"

 

Dư Hải cũng quen với việc trò chuyện cùng những , liền : "Không cháu đến, chủ yếu là dâu tây và quả tầm bóp đều hết mùa , cháu đến, thì cũng đồ bán mà! Đây , kiếm chút quả vô hoa khô, liền vội vàng mang đến ngay! Các bác các thím mua một ít nếm thử ? Ngon lắm đấy!"

 

Quả vô hoa ở chỗ bọn họ tính là đồ hiếm lạ, những mặt ở đây ít từng ăn.

 

Chỉ là...

 

"Người đều bán quả vô hoa tươi, bán khác thế?"

 

Dư Hải hì hì: "Cái gọi là lối riêng! Mặc dù của cháu là quả vô hoa khô, nhưng cũng tuyệt đối là dùng quả vô hoa tươi đấy! Mọi cứ yên tâm mà ăn!"

 

 

Loading...