Dư Hải vẻ mặt nghiêm túc của ông lão, bản cũng thấy ê răng ông.
Đợi một lúc lâu, mới thấy ông lão hài lòng gật đầu, “Đủ chua đấy! Táo chua của bán thế nào?”
“Ông mua ạ?”
Dư Hải kinh ngạc ông lão, hỏi xem ông lão đang đùa .
Hay là, ông lão lớn tuổi , vị giác còn nhạy bén nữa, nên nếm quả táo chua chua đến mức nào.
Thấy phản ứng của Dư Hải, ông lão bật , “Cậu thanh niên , thú vị thật đấy, táo chua của bày ở đây, để bán ?”
“Đương nhiên là bán ạ! Chỉ là...”
Dư Hải do dự một chút, vẫn , “Hay là, ông nếm thử xem? Quả táo thực sự chua đấy ạ!”
Ông lão , “Nếu chua, còn thèm lấy !”
“Hả?”
Ông lão nghiêng , chỉ tay về phía ngã tư đối diện, “Thấy mấy gian nhà ? Là tiệm bán t.h.u.ố.c, của đấy.”
Dư Hải chớp chớp mắt, chút ngập ngừng hỏi, “Ý ông là... táo chua là t.h.u.ố.c ạ?”
“Có thể dùng t.h.u.ố.c.”
Dư Hải bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào!
Hóa là thể t.h.u.ố.c!
Anh bảo mà, bình thường ai ăn thứ !
“Táo chua của bán thế nào? Chỉ ngần thôi ? Hay ở nhà vẫn còn?” Ông lão hỏi.
Lần , Dư Hải còn do dự nữa, liên tục gật đầu, “Có ! Ở nhà còn nhiều, ông cần nhiều ạ? Hay là theo cháu về nhà xem thử?”
“Được thôi!”
Hai ăn nhịp với , Dư Hải vội vàng đeo gùi lên lưng, “Vậy thôi ạ, nhà cháu ở ngay Tam Lý Kiều, xa , bộ nửa tiếng là tới.”
Ông lão lập tức theo Dư Hải, “ mà theo , một cũng vác về nổi, theo , chỗ xe, xe đến nhà , vấn đề gì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-75-nguoi-binh-thuong-ai-lai-an-thu-nay.html.]
Dư Hải lớn chừng , còn từng xe ô tô bao giờ, lập tức gật đầu như giã tỏi, “Không vấn đề gì, vấn đề gì ạ!”
Dư Hải theo ông lão qua ngã tư, sang phía đối diện.
Lúc ở xa thì thấy gì, bây giờ đến gần, Dư Hải mới phát hiện đây là một y quán ba gian mặt tiền.
Ông lão bảo Dư Hải đợi ở ngoài một lát, tự bước y quán.
Dư Hải đợi bao lâu, liền thấy một chiếc xe bánh mì từ từ lái tới.
Chiếc xe bánh mì dừng bên cạnh Dư Hải, một tấm kính cửa sổ từ từ hạ xuống, lộ khuôn mặt của ông lão.
“Lên xe !”
Dư Hải đáp một tiếng, mở cửa xe bước lên.
Dư Hải tuy từng xe ô tô, nhưng lên huyện thành cũng ít, cũng từng thấy xe.
Đàn ông thì ai là thích xe, cứ chằm chằm khác mở cửa lên xe xuống xe, trong lòng sớm bắt chước vô .
Thấy Dư Hải ngay ngắn, ông lão gật đầu với thanh niên đang lái xe, “Đi thôi!”
Tam Lý Kiều ngay sát huyện thành, trong huyện đều Tam Lý Kiều ở , cũng cần Dư Hải đặc biệt chỉ đường.
Đoạn đường bộ mất nửa tiếng, xe bánh mì, đầy mười phút tới nơi.
Dư Hải căng cứng khuôn mặt, nhưng trong lòng kinh ngạc cảm thán liên tục .
Có xe thật là quá mất!
Xe làng, thu hút sự chú ý của dân trong làng.
Cả thôn Tam Lý Kiều, đừng là xe bánh mì, ngay cả xe đạp, xe ba gác cũng chẳng mấy chiếc.
Bây giờ đột nhiên một chiếc xe bánh mì chạy tới, lập tức gây một trận xôn xao.
Đợi đến khi thấy chiếc xe bánh mì dừng cửa nhà họ Dư, Dư Hải mở cửa xe bước , những dân trong làng theo xem náo nhiệt, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây !
“Dư Hải thế mà xe ô tô kìa!”
“Dư Hải phát tài ?”