Tuy nhiên, để con trai thể thuận lợi con đường quan lộ, bà nhờ vả các mối quan hệ, cho con trai đăng ký học một lớp bổ túc văn hóa cấp ba ban đêm.
Trước tiên cứ để con trai cả lấy cái bằng nghiệp cấp ba .
Sau đó sẽ tính tiếp chuyện học lên đại học.
Kiếm lấy một tấm bằng nghiệp đại học.
Có cái danh sinh viên đại học, con đường thăng quan tiến chức của con trai cả sẽ càng thêm vững chắc.
Từ nhà đẻ thì trời cũng chập choạng tối.
Tề Hiểu Hiểu dắt xe đạp, thong thả bộ phía cổng khu đại viện.
Nào ngờ, cô tình cờ thấy một phụ nữ mà cô thể ngờ sẽ xuất hiện ở đây. Người đó đang dắt theo một đứa bé chừng năm sáu tuổi, từ bên ngoài khu đại viện.
"Mễ Hồng Anh?"
Tề Hiểu Hiểu lớn tiếng gọi giật .
Mễ Hồng Anh đón con riêng của chồng học về, đang vội vàng chạy về nhà nấu cơm cho chồng ăn.
Vừa bước khu đại viện, cô thấy gọi tên . Ngẩng đầu lên , cô liền thấy một cô gái xinh như tiên nữ giáng trần, đang đó chằm chằm.
Cô sững sờ một chút, mới nhận đối phương: "Mễ Tiểu Tiểu?"
Khuôn mặt cô đầy vẻ kinh ngạc: "Sao mày ở đây? Đây là khu đại viện, chỗ thường thể tùy tiện ."
Cô bàn tán chuyện chú Ba con ruột của bà nội, chú Ba tìm cha ruột và theo họ lên Bắc Kinh.
Cô cũng cả nhà chú Ba đang ở Bắc Kinh.
cô ngờ rằng thể gặp Mễ Tiểu Tiểu ngay trong khu đại viện .
Tề Hiểu Hiểu híp mắt đáp: "Đương nhiên là vì thường ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-1000-gap-lai-me-hong-anh-oan-gia-ngo-hep.html.]
Cô liếc đứa bé bên cạnh Mễ Hồng Anh, tò mò hỏi: "Mễ Hồng Anh, tò mò đấy, cô ở đây? Sau khi ly hôn với Đường Dũng, cô về nhà đẻ ở, còn mất cả việc , ở nhà ăn bám cơ mà."
Sắc mặt Mễ Hồng Anh biến đổi, lạnh lùng : "Đó đều là chuyện quá khứ , bây giờ tao kết hôn nữa, chồng tao còn là cán bộ đấy."
"Vậy thì chúc mừng cô." Tề Hiểu Hiểu đứa bé: "Đây là con của chồng cô ?"
"Ừ, đây là con trai út của chồng tao." Mễ Hồng Anh chút lúng túng, dường như Tề Hiểu Hiểu coi thường, bèn giải thích: "Mày cũng đấy, tao sinh , nên tìm một con. Sau , tao sẽ coi chúng như con đẻ, nuôi nấng chúng nên ."
Tề Hiểu Hiểu "ồ" một tiếng, đồng hồ đeo tay : "Không chuyện nữa, còn về nhà ăn cơm. Hôm nào rảnh sẽ ghé nhà cô chơi nhé."
"À đúng , Mễ Hồng Anh, khôi phục thi đại học , cô đăng ký ?"
Tề Hiểu Hiểu đột nhiên hỏi.
Mễ Hồng Anh mím môi: "Không."
Cô cũng thi đại học lắm chứ, ngày nào cũng ru rú ở nhà trông con, nấu cơm, giặt giũ như một con bảo mẫu, xoay quanh cả gia đình chồng, quần quật cả ngày hết việc.
chồng cô , cưới vợ về là để chăm sóc gia đình, nếu cô học đại học thì ai lo việc nhà?
Con cái ai quản?
Cơm ai nấu?
Quần áo ai giặt?
Chồng cô đưa hàng loạt câu hỏi, cô liền đề nghị: "Mẹ chồng đang ở nhà, để bà giúp chúng vài năm. Bình thường tiết học em cũng sẽ về nhà việc, đợi em nghiệp đại học , em nhất định sẽ chăm sóc cho gia đình."
Thế nhưng, chồng cô phản bác: "Mẹ nuôi vất vả sinh cả đống bệnh, khó khăn lắm mới an nhàn hưởng phúc vài năm, cô còn gây phiền phức cho ?"
"Đây phiền phức, đó là con trai, cháu trai của bà mà." Cô cố gắng lý luận.
Đáng tiếc, gã đàn ông căn bản lọt tai.
Anh lạnh lùng : "Muốn thi đại học thì bước khỏi cái nhà . cưới vợ là để chăm sóc già trẻ lớn bé trong nhà, nếu cô chăm sóc thì chúng ly hôn. lỡ dở việc cô thi đại học, nhưng từ khi cô về cái nhà kiếm một xu nào, lúc cũng đừng hòng mang theo một xu của nhà ."