Tề Hiểu Hiểu và Nghiêm Quân Úy rời còn quan tâm đến chuyện ở thành Di Phong nữa.
Họ lái một chiếc trực thăng nhỏ, bay về hướng lúc mới đến, bên đó một tòa thành lớn, Tề Hiểu Hiểu đến dạo chơi, tiện thể kiếm chút đồ mang về.
Tốc độ của máy bay chậm hơn phi hành khí nhiều, quãng đường vốn chỉ mất nửa canh giờ, máy bay bay mất một canh giờ rưỡi.
Máy bay hạ cánh xuống một ngọn núi hoang cách tòa thành ba dặm.
Sau khi xuống máy bay, Tề Hiểu Hiểu thu nó gian, đó ghét bỏ : "Anh Quân Úy, tốc độ của máy bay kém xa phi hành khí, chúng mua nhiều phi hành khí một chút mang về, cho các con mỗi đứa một cái."
Phi hành khí cần thi bằng lái, khi cất cánh cũng cần xin phép lộ trình bay với cơ quan chức năng, đỡ phiền phức hơn máy bay, còn dễ dùng.
Quãng đường ba dặm, Tề Hiểu Hiểu và Nghiêm Quân Úy đều dùng dịch chuyển tức thời, hai nắm tay , ngắm cảnh Cổ Võ Giới về phía tòa thành thể thấy từ xa.
Có thần thức mở đường, hai dễ dàng đến con đường lớn dẫn thành.
Người đường ít, nhiều mặc quần áo giống , bên còn thêu một biểu tượng giống , Tề Hiểu Hiểu đoán đó chắc là đồng phục tông môn.
Ngoài bộ, thi thoảng còn một chiếc xe ngựa chạy qua.
Không, xe ngựa.
Ngoại hình giống xe ngựa thời xưa, nhưng con vật kéo xe ngựa mà là một loài động vật Tề Hiểu Hiểu từng thấy, trông giống như trâu.
Con vật đó chạy nhanh.
Tề Hiểu Hiểu tò mò, còn thêm vài .
Phía truyền đến một giọng nũng nịu: "Đại sư , kìa, đồ nhà quê phía ngay cả xe linh thú cũng từng thấy, đến mức mắt sắp chuyển động nữa ."
"Tiểu sư cẩn trọng lời , ngoài đừng lung tung, coi chừng họa từ miệng mà ." Một giọng nam mang theo chút tức giận quát khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-1099-cap-su-huynh-muoi-ky-quac.html.]
Cô gái lập tức nữa, nước mắt lưng tròng lóc: "Đại sư , thể hung dữ với , khi hứa với cha là sẽ chăm sóc thật , thể vì một ngoài mà hung dữ với ? Đại sư , , để ý con bé nhà quê đó ?"
"Tiểu sư , đừng hươu vượn hỏng thanh danh của cô nương nhà , còn chẳng quen đối phương, lấy mà để ý." Người đàn ông chút bực bội.
Cô gái chịu buông tha: "Không quen mà còn vì cô hung dữ với ? Đại sư , thật , cô nhân lúc để ý quyến rũ ?"
Người đàn ông tức giận: "Tiểu sư , nếu thành Tam Long thì chúng về tông môn ngay bây giờ."
"Đại sư , ý gì?"
"Ta thành Tam Long nữa."
"Không , hứa sẽ đưa thành Tam Long chơi, thể nuốt lời chứ."
"Muội cũng hứa với , bớt lo chuyện bao đồng, bớt lung tung, ?"
"Đại sư , ... chỉ là quá để tâm đến thôi mà."
Cô gái bày vẻ mặt tủi , lóc thút thít khiến đàn ông mềm lòng.
Người đàn ông nhẹ nhàng với cô : "Muội cũng nghĩ xem, phía , còn từng đầu một cái, thể quyến rũ ? Mà cũng quen , càng đến chuyện để ý. Tiểu sư , cái tật mở miệng là vu oan cho khác của thể sửa đổi , ở đây tông môn, đắc tội với , sẽ nhường nhịn ."
Cô gái nước mắt trào , vô cùng tủi nhận : "Đại sư , sai , sửa, đừng về , mong đến thành Tam Long chơi lâu lắm ."
"Muốn về thì điều hứa với ." Người đàn ông kiên quyết yêu cầu.
Cô gái ậm ừ nửa ngày mới bĩu môi đồng ý một tiếng "".
nhân lúc đại sư chú ý, cô oán hận trừng mắt Tề Hiểu Hiểu đang ngày càng xa.