Ăn cơm xong, bà cụ Nghiêm liền kéo Mễ Tiểu Tiểu phòng bà ngủ trưa.
Tiểu Tiểu mà ngủ , bèn giúp bà cụ Nghiêm chia quà lễ tết.
Hai mươi sáu quả trứng vịt muối, bà cụ Nghiêm lấy năm phần, mỗi phần ba quả, mười một quả còn để dành cho con trai, con dâu và cháu trai ăn.
Bánh ú thì chia theo đầu , mỗi một cái.
Mễ Tiểu Tiểu nhắc nhở bà đúng lúc: "Bà Nghiêm, bánh ú hai vị đấy ạ, xâu rưỡi là nhân đậu đỏ, xâu rưỡi là nhân thịt."
Hai loại bánh ú cách buộc dây khác , dễ phân biệt.
Bà cụ Nghiêm thấy bánh ú nhân thịt thì xót ruột vô cùng: "Cháu với cháu mua tí thịt cũng chẳng dễ dàng gì, đường giữ mà ăn dần, đem biếu hết thế ."
"Gói nhiều lắm ạ, ở nhà vẫn còn mà bà."
Mễ Tiểu Tiểu cho bà là cô gói hết hai mươi cân gạo nếp lận.
Biếu một nửa, nửa còn chia hai phần, một phần cho ông cụ Tề và cháu trai ăn, một phần hai con cô ăn.
Bánh ú bảo quản thể để bảy tám ngày hỏng.
Huống chi, cô còn gian để gian lận.
Bà cụ Nghiêm chia bánh ú, lao động chính trong nhà thì ăn bánh nhân thịt, bà và bọn trẻ con ăn bánh nhân đậu đỏ, mấy cái còn bà bảo cháu trai thứ hai mang sang cho đứa con trai ngu ngốc của bà.
Tất nhiên, bánh là cho con trai ngốc ăn, chứ cho cô con dâu lẳng lơ ăn.
Bà dặn dò cho kỹ mới .
Trứng vịt muối cũng gửi cho con trai ngốc ba quả.
Đứa con trai ngốc nghếch từ nhỏ thích ăn trứng vịt muối, còn thích hơn cả ăn thịt, nó chỉ khoái mỗi món .
Chia đồ xong xuôi, bà cụ Nghiêm xách ngoài, gọi cả nhà , chia tận tay từng . Chia xong, bà còn thấm thía bảo ban: "Trong phòng còn một phần, bánh ú nhiều hơn của các con hai cái, đó là phần mang cho thằng Ba. Không thiên vị thằng Ba, về, thằng Ba đưa cho ba mươi đồng và phiếu thịt, mua trứng mua thịt cho các con ăn bụng cả . Thằng Ba hiếu kính là bổn phận của nó, nhưng thằng Ba nợ nần gì các con cả."
"Năm xưa, các con kiếm tiền nuôi thằng Ba ăn học, chúng thỏa thuận , để thằng Ba trả gấp đôi, nó cũng trả khoản tiền , tiền đó cũng chia cho các con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-400-ba-cu-nghiem-chia-qua-day-do-con-chau.html.]
"Quân Úy gửi về nhà nuôi, thằng Ba cũng đưa tiền cấp dưỡng, khoản tiền cũng dùng hết lên các con, cho nên thằng Ba nợ các con."
"Nếu thằng Ba nợ, thì cũng là nợ thằng Quân Úy."
"Mẹ cho nó thêm hai cái bánh ú là các con trả cái tình phiếu thịt của nó. Còn về ba mươi đồng , coi như nó đưa tiền dưỡng già cho , thương các con nên tiêu lên các con."
"Nói , thực là đang thiên vị các con đấy."
"Bao nhiêu năm nay, tiền thằng Ba và Quân Úy đưa cho , tuy giúp chúng nó giữ , nhưng vẫn một phần nhỏ chi tiêu cho cái nhà . Nếu , chỉ dựa ba năm đồng chia hàng năm, liệu đủ mua củi gạo dầu muối tương dấm cho cả nhà trong một năm ?"
"Trong lòng các con cũng rõ, chi ba nợ các con, mà thực là các con đang nợ chi ba."
Bà cụ Nghiêm gõ đầu đám con cháu trong nhà một trận.
Những lời , thi thoảng bà cụ Nghiêm lôi răn dạy một , nhà họ Nghiêm đều quen. qua những "tẩy não" định kỳ của bà cụ, mấy chi trong nhà họ Nghiêm cũng nảy sinh lòng ơn đối với Nghiêm Tòng Phú.
Mỗi Nghiêm Tòng Phú về làng đều cảm nhận sự chào đón nhiệt tình của .
Kể từ khi ông bỏ vợ bỏ con, thái độ của đối với ông từ lạnh nhạt, đến phớt lờ, đến chế giễu, và giờ là chào đón.
Khiến trong lòng ông , đối với gia đình, cuối cùng cũng chút cảm giác thuộc về.
Khiến ông ở trong cái nhà , cuối cùng cũng cảm nhận tình và sự yêu thương.
Đây chính là chỗ lợi hại của bà cụ Nghiêm.
Bà cụ Nghiêm đối với mấy con trai con dâu, việc gì đều thẳng, rõ ràng mặt, bà đối xử với các con trai con dâu cũng công bằng, thiên vị ai, đều như cả.
Còn về mấy cô cháu dâu, bà bao giờ quản.
Chuyện của cháu dâu thì để chồng chúng nó quản, bà bà nội, xen .
Đây cũng là lý do tại con trai và con dâu bà kính trọng bà đến thế.
Bà cụ , trong việc giáo d.ụ.c con cái, trong việc quản lý gia đình, đều đại trí tuệ.