Nhà họ Bạch đông , tài nguyên tu luyện hàng tháng vô cùng eo hẹp, chia đến tay mỗi cũng chỉ một lọ đan d.ư.ợ.c và một hai quả linh quả.
Đồ ít, nhưng Bạch Thiên Diệp mãn nguyện.
Những họ hàng bên ngoại phụ thuộc nhà họ Bạch chia tài nguyên còn ít hơn, họ thường vì một viên đan d.ư.ợ.c, nửa quả linh quả mà tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy.
Huống hồ, đây còn là cả một quả linh quả.
Bạch Thiên Diệp những ăn linh quả, mà còn ăn một trận đòn.
Mặt đ.á.n.h sưng như đầu heo, đau nhức, Bạch Thiên Diệp sợ đ.á.n.h c.h.ế.t, đành hạ cầu xin: "Cô nương, sai , xin cô, a... đừng đ.á.n.h nữa, nhận sai , ... ưm..."
" g.i.ế.c cô, xin cô, cô thấy ?"
Mễ Tiểu Tiểu tung một cú móc, đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c cô , đau đến mức Bạch Thiên Diệp co rúm , cô tung một cú đ.ấ.m mạnh lưng.
Tiếng đ.ấ.m vang lên thình thịch.
Bạch Phàm xem cũng thấy đau cho cô .
Tuy nhiên, ông hề ý định giúp đỡ.
Đứa cháu gái chính là một kẻ gây rối, đến , gây họa đến đó, cậy tu vi mà càn, hành động tùy tiện.
Tháng mới ly hôn, mà nhắm đến em của ông .
Phì, thứ gì .
Còn đào góc tường của em họ .
Thật hổ.
Nếu sợ cô dùng thủ đoạn bẩn thỉu hại , sợ em của ông trúng kế, đến lúc đó rơi cảnh vợ con ly tán, ông mới chẳng lặn lội đường xa đến đây để nhắc nhở em .
Bạch Thiên Diệp phun một ngụm m.á.u, ngã xuống đất: "Đừng... đừng g.i.ế.c , ... xin , đền tiền, hu hu, chỉ là khát nước, khát quá chịu nổi, thấy quả đào liền ăn, cô bán, mới... sai , khụ khụ... xin cô tha cho một mạng."
Sống hơn ba mươi năm, đây là đầu tiên Bạch Thiên Diệp chịu sự sỉ nhục như .
Lần đầu tiên đ.á.n.h tàn nhẫn đến thế.
Cũng là đầu tiên khổ sở cầu xin khác.
Lần đầu tiên t.h.ả.m hại đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-425-danh-cho-chua-thoi-ngang-nguoc-bat-viet-giay-no.html.]
Cô hận.
Hận Mễ Tiểu Tiểu đến tận xương tủy.
thực lực bằng , cô đ.á.n.h , chỉ thể trong lòng hỏi thăm tổ tông ba mươi tám đời của đối phương.
Mễ Tiểu Tiểu , lắc lắc cánh tay mỏi: "Muốn đền tiền , sớm, sớm thì đỡ tốn sức . Ây da, xương cô cứng thật đấy, tay đ.á.n.h đến đau cả ."
Câu khiến Bạch Thiên Diệp tức đến trợn trắng mắt, nhưng dám phản kháng: "Cô... cô bao nhiêu tiền mới chịu hòa giải?"
"Một nghìn đồng , xem cô ăn mặc cũng tồi, một nghìn đồng đối với cô chắc là tiền lẻ nhỉ? Hay là, năm nghìn đồng?"
Cô điên tiền ?
Bạch Thiên Diệp mở miệng định c.h.ử.i .
Một nghìn đồng, cô lấy một nghìn đồng?
Cô , tiền lương của chồng cũ cũng từng đưa cho cô . Trước khi kết hôn cô ăn ở nhà đẻ, khi kết hôn cô ăn ở nhà chồng, ly hôn , cô về ăn ở nhà đẻ.
Cô lớn từng , cũng từng kiếm một xu.
Tiền cô tiêu đều là tiền trợ cấp của nhà họ Bạch, bất kể kết hôn , nhà họ Bạch ai cũng , mỗi tháng hai mươi đồng.
Mỗi tháng cô mua quần áo, dạo phố, tháng nào cũng tiêu hết sạch, gì còn tiền dư.
Lần ngoài, cô bám lấy cả ngày, cô mới thương tình cho một trăm đồng.
Mua vé, ăn cơm, ở nhà khách, tiêu hết hơn hai mươi đồng, trong túi cô chỉ còn tám mươi đồng.
Bạch Thiên Diệp đau lòng xót ruột lấy năm mươi đồng, : " chỉ từng , hết ."
"Chỉ năm mươi đồng, định đuổi ?"
Võ giả cổ võ đều nghèo thế ?
Mễ Tiểu Tiểu tưởng Bạch Thiên Diệp lừa cô tiền, cô dùng thần thức quét một vòng, phát hiện Bạch Thiên Diệp thật sự nhiều tiền, chỉ tám mươi đồng.
Cô quét sang Bạch Phàm.
Chỉ là, thần thức đáp xuống ông , ông dường như cảm nhận điều gì đó, ánh mắt kinh ngạc hướng về phía cô, dọa cô vội vàng thu hồi thần thức.