Chín vị gia chủ quyền thế, mỗi lấy mười quả linh quả.
Họ gia tộc cổ võ, tu luyện cổ võ, ăn linh quả cũng chỉ để cường kiện thể. Bỏ mấy ngàn đồng để bồi bổ sức khỏe, đối với những già cả đời chịu khổ như họ mà , xót ruột lắm chứ.
Dù thì linh quả cũng chỉ là trái cây, linh đan diệu d.ư.ợ.c, cũng chẳng thể khiến cải lão đồng.
Bình thường họ ăn bữa thịt còn chẳng nỡ ăn nhiều, để dành cho cháu chắt, nỡ bỏ quá nhiều tiền mua linh quả. Hơn nữa, với kiểu gia đình như họ, bỏ quá nhiều tiền ngược , sẽ khiến dòm ngó.
Bỏ năm ngàn đồng mua mười quả linh quả về ăn, thể giúp họ giảm bớt bệnh tật đau đớn, sống thêm vài năm, che chở cho gia tộc thêm vài năm, thế là đủ .
Mười mấy con hồ ly già đều đạt lợi ích, hài lòng dẫn theo con cháu trong nhà về.
Mễ Tiểu Tiểu kiếm một món hời lớn, tâm trạng vui vẻ còn tặng thêm cho mỗi một quả linh quả.
Đợi đến khi Tề Ái Quốc và Quách Cẩm Tú tin chạy về đến nhà, liền thấy cô cháu gái bảo bối của đang híp mắt cùng con trai cả và con trai út đếm vàng thỏi và tiền Đại Đoàn Kết.
Tiền Đại Đoàn Kết đều là do chín đại thế gia đưa.
Tề Ái Quốc kinh ngạc: "Tiểu Tiểu, Bảo Quốc, ở nhiều vàng thỏi và tiền thế ?"
Sáng sớm họ , trưa ăn cơm mới các ông lớn ở Bắc Kinh đều tụ tập tại nhà , họ sợ con trai con dâu và các cháu bắt nạt, cơm còn ăn no, buông bát đũa là vội vàng chạy về.
Họ xe về, vì vội vàng nên cũng để ý đường đang bàn tán chuyện cháu gái lớn của họ bán linh quả kiếm nhiều tiền.
Mễ Tiểu Tiểu toét miệng , để lộ hàm răng trắng bóng: "Ông nội, bà nội, mau xem , đây là vàng thỏi và tiền cháu kiếm đấy."
"Kiếm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-485-ban-linh-qua.html.]
Tim Quách Cẩm Tú đập thình thịch: "Cháu gái lớn, cháu kiếm kiểu gì ?"
"Dạ, cháu bán nhiều linh quả ạ."
Quách Cẩm Tú đầu chồng.
Quả nhiên, chuyện họ lo lắng vẫn tìm đến cửa.
Tuy nhiên, mấy thế gia cổ võ chịu bỏ tiền mua chứ ép buộc cháu gái họ đưa , thế cũng .
Có điều, cháu gái lớn quả nhiên thường, tay kiếm về nhiều vàng và tiền như .
Quách Cẩm Tú thầm thở phào nhẹ nhõm: "Cháu gái lớn, tiền và vàng đều là do cháu kiếm , cháu tự giữ lấy mà của hồi môn."
"Bà nội, cháu định mang mua mấy căn tứ hợp viện để ở. Chú út, chiều nay chúng ngóng xem chỗ nào bán tứ hợp viện phù hợp , cháu sẽ mua vài căn."
Sắc mặt Tề Thư Hàm căng thẳng: "Tiểu Tiểu, cháu mua nhiều tứ hợp viện gì, nhà ba tầng lầu thế là đủ ở , là đừng mua nữa."
Quách Cẩm Tú cũng lo lắng : "Cháu gái lớn, chuyện mua nhà cứ để từ từ hẵng tính. Cháu tứ hợp viện thì bà nội ba căn, là do ông bà lén lút tích cóp bao năm nay. Bà định đợi chú út cháu kết hôn sẽ chia cho ba em nó mỗi một căn, nếu cháu thích thì bà cho cháu một căn ."
Mắt Mễ Tiểu Tiểu cong cong, buồn bà nội và chú út: "Cháu ở đây , định ngoài ở. Sở dĩ cháu mua tứ hợp viện, một là vì cháu thích ở tứ hợp viện, cháu cũng ở quen . Hai là vì đây cháu và ở nhà họ Mễ phòng, ở nhà chính, đến mùa hè, thành phố S nóng nực, buổi tối mặc đồ mỏng cũng dám ngủ say, nóng c.h.ế.t. Cháu và còn đắp chăn ngủ, cũng dám đạp chăn . Lúc đó cháu nghĩ, tiền, cháu nhất định mua thật nhiều nhà, đến mua đến đó, cháu bản dù đến nơi nào cũng ở trong nhà của chính ."
Thế chẳng thành bà địa chủ ?
Tề Thư Hàm , nhưng nhịn một chút thôi.
Quách Cẩm Tú thì nước mắt lưng tròng, ôm lấy cháu gái : "Mua! Cháu gái bà mua thì chúng mua."