Biết em họ là miền Nam, thích ăn cơm trắng, Dương Quyên liền đong hết gạo , lấy một cái chậu, múc hai cân bột mì, định hai loại lương thực chính.
Mễ Tiểu Tiểu trở về, đổ hết gạo chum gạo nhà Dương Quyên.
Nhìn thấy gạo trắng tinh.
Dương Quyên kinh ngạc: "Tiểu Tiểu, đây là gạo ngon ? Em lấy ở thế?"
Mễ Tiểu Tiểu toe toét , thuận miệng : "Chị Dương Quyên, em nguồn hàng. Gạo, dầu, thịt, chị gì em cũng thể lấy về , giá cả đắt."
"Thật ?" Đôi mắt Dương Quyên lập tức sáng rực lên, "Vậy... em thể giúp chị mua thêm mười cân bột mì trắng , , bột mì đen cũng ."
Rồi cô khổ sở giải thích: "Gần đây lương thực ở Kinh thành khan hiếm, khẩu phần lương thực sắp phát nữa . Mùng một chị xếp hàng từ bốn giờ sáng, đến tám giờ vẫn đến lượt thì hết lương thực. Sau đó, ngày nào chị cũng xếp hàng từ ba giờ sáng mà đều về tay . Mãi đến hôm , thấy chum gạo sắp cạn, chị ăn tối xong liền xếp hàng luôn, sáng nay mới mua năm cân bột mì đen."
Năm cân bột mì đen, trộn thêm ít rau dại, cũng đủ ăn trong một tháng.
Huống hồ trong nhà còn một Dương Phương ăn .
Mễ Tiểu Tiểu sớm vùng Tây Bắc thiên tai, ngờ nghiêm trọng đến , ngay cả Kinh thành cũng sắp cạn lương thực, những nơi khác thì thể tưởng tượng .
Cô : "Chị Dương Quyên, em thể lấy bột mì trắng, ngô, kê, gạo, bột mì đen thì . chị yên tâm, em mặt thì giá sẽ rẻ, còn rẻ hơn cả giá bột mì đen. chị Dương Quyên, chị đừng ngoài nhé, đây là nguồn hàng bí mật của em, mà em cũng chỉ giúp chị mua thôi, khác em giúp."
Chịu giúp Dương Quyên cũng là vì thấy cô là , lương thiện, còn coi Nghiêm Quân Úy như em trai ruột mà thương yêu, nên cô mới giúp một tay.
Còn những khác.
Cô Bồ Tát, ý định phổ độ chúng sinh.
Dương Quyên suy nghĩ một lúc : "Vậy giúp chị mua năm cân bột mì trắng, mười cân kê, mười cân ngô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-501-duong-quyen-la-do-gia-tao.html.]
Ngô và kê đều là ngũ cốc thô, chắc đắt, bột mì trắng là lương thực tinh, chắc chắn đắt. Cô dành dụm một ít tiền, nhưng cũng nỡ mua quá nhiều lương thực tinh.
Mễ Tiểu Tiểu đồng ý: "Ngày mai em mang đến cho chị."
Cơm nước xong.
Tổng cộng mười món, bày đầy một bàn lớn: thịt kho, vịt kho, thỏ hầm khoai tây, gà hầm nấm, cá luộc thái lát, trứng chiên, ớt chuông xào da hổ, đậu đũa xào, cà tím sốt, và một món củ cải thái sợi chua cay.
Năm món mặn năm món chay, sắc hương vị đều đủ cả.
Mùi thơm gần như vỡ cả mũi của Dương Quyên.
Cô sống lớn từng , đây là đầu tiên thấy nhiều món thịt như , ngay cả tiệc cưới của cô ngày cũng thịnh soạn bằng.
Thực , nếu sợ lãng phí, Mễ Tiểu Tiểu còn thêm vài món nữa, cô còn lấy hai cây lạp xưởng, hai miếng thịt xông khói.
nghĩ đến mấy họ ăn hết, mà lạp xưởng và thịt xông khói thể để dành , nên cô .
Dương Phương, vẫn trốn trong phòng vì hổ dám gặp ai, sớm ngửi thấy mùi thơm, thèm đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng.
Cô đói từ lâu, bụng đói cồn cào, khó chịu vô cùng.
Nhà Dương Quyên thiếu lương thực, lúc nấu cơm cũng dám cho nhiều, buổi sáng hai chị em mỗi chỉ uống một bát cháo nhỏ, buổi trưa mỗi ăn một cái bánh bao bột mì đen to bằng nắm tay. Chừng đồ ăn tiêu hóa hết từ lâu, bụng Dương Phương trống rỗng.
Cô thấy bên ngoài ăn uống rôm rả, nhưng một ai gọi cô ăn, cô hận đến nghiến răng nghiến lợi, ngay cả Dương Quyên cũng cô ghét lây.
Cô cảm thấy Dương Quyên thật giả tạo.
Miệng thì luôn coi cô như em gái ruột, nhưng bây giờ rõ cô đang đói, Dương Quyên ăn cao lương mỹ vị mà thèm hỏi han đến cô, chẳng còn chút tình chị em nào, thật là giả dối.