Tề Hiểu Hiểu lúc mới , thím út tương lai của là tộc nhân dòng thứ của nhà họ Chu. Chỉ vì bố Chu thiên phú tu luyện, cổ võ giả, trái ý cha cưới một cô vợ thôn quê, nên ông cha nhẫn tâm bắt ở riêng.
Lúc chia gia tài, hai vợ chồng tay trắng, chẳng gì cả.
May mà bố Chu công việc, hai vợ chồng thuê một căn phòng nhỏ gần xưởng để ở. Bố Chu , Chu ở nhà nhận việc vặt về , một tháng ăn tiêu dè sẻn cũng để ba mươi đồng.
Sau sinh con trai lớn, bố Chu xin một phòng ký túc xá đơn trong xưởng, bố Chu cũng tiết kiệm ba đồng tiền thuê nhà mỗi tháng.
Hai năm , Chu Vi cũng đời.
Gia đình bốn sống trong phòng ký túc xá đơn suốt mười mấy năm.
Mãi đến sáu năm , máy móc trong xưởng gặp sự cố, bố Chu vì cứu tài sản quốc gia, nửa cuốn trong máy, t.ử vong tại chỗ.
Sau đó, xưởng bồi thường cho nhà họ Chu một ngàn đồng tiền tuất, một suất việc, cộng thêm một căn nhà trệt ba gian sân.
Năm đó, Chu Vi tròn mười sáu tuổi, vẫn đang học, công việc trai tròn mười tám tuổi của Chu Vi thế .
Ông bà nội Chu Vi tin con trai c.h.ế.t, bồi thường một khoản tiền lớn cùng nhà và công việc, bèn kéo đến loạn, đòi hết tiền, nhà và công việc.
Mẹ Chu Vi lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p, báo công an mấy cũng dọa ông bà nội Chu Vi .
Sau là Tề Thư Hàm chuyện nhà cô , lén tìm giúp nhà họ Chu giải quyết rắc rối . Từ đó về , ông bà nội Chu Vi còn đến tìm Chu Vi gây phiền phức nữa.
Và trong giai đoạn tăm tối đó của Chu Vi, là Tề Thư Hàm nghĩa vô phản cố ở bên cạnh cô , chính là tia nắng trong cuộc đời u ám của Chu Vi.
Là sự cứu rỗi duy nhất của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-613-thieu-nien.html.]
Thế nhưng, tia nắng biến mất tăm khi nghiệp cấp ba.
"Chị Chu Vi, một phụ nữ hại chị, nhất thiết là chị đắc tội với cô . Có lẽ là ghen tị, ghét bỏ, thích, đều thể khiến cô nảy sinh ý định hại chị."
Tề Hiểu Hiểu thím út tương lai lương thiện, thở dài : "Chị Chu Vi, việc chị cần suy nghĩ bây giờ là tại Chu Hân Di hại chị, mà là chúng nghĩ cách thoát khỏi đây."
"Đây... là ?" Chu Vi hậu tri hậu giác, cuối cùng cũng phát hiện tình cảnh mắt: "Hiểu Hiểu, đây... hình như là thuyền, chúng ở thuyền?"
"Chị Chu Vi, chúc mừng chị, trả lời đúng , chúng đang ở thuyền. Chị bọn buôn đưa lên đây, còn em là rảnh rỗi sinh nông nổi, lẻn xem thử, ngờ phát hiện nhiều cô gái thế ." Cô chỉ chỉ đống bao tải đầy đất.
Chu Vi lúc mới chậm chạp phát hiện , khắp phòng xếp hàng mấy chục cái bao tải.
Sau đó cúi đầu, cái bao tải .
Cô hoảng sợ tột độ: "Hiểu Hiểu, bây giờ, hình như chúng sắp bán ?"
"Chị Chu Vi, chúng ... C.h.ế.t , đến, chị Chu Vi, mau chui ." Tề Hiểu Hiểu định dự định của thì thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Tề Hiểu Hiểu vội nhét Chu Vi bao tải.
Sợ cô tỉnh sẽ sợ hãi, cô còn cô ngất , đó bản lẩn gian.
Cô biến mất thì cửa mở , một già một trẻ hai đàn ông .
Thiếu niên vẻ mặt lo lắng: "Chú Căn, đại ca , chuyến hàng là cực phẩm, chúng động , đều giao tận tay cho khách hàng để bán lấy tiền."
"Đi , thằng ranh con mày thì cái đếch gì, ông đây chỉ sờ mấy cái, đối phương cũng chẳng ." Người đàn ông trung niên mất kiên nhẫn đẩy thiếu niên .