Thập Niên 80: Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Diệt Sạch Cực Phẩm - Chương 622: Tấm Bản Đồ

Cập nhật lúc: 2025-12-29 12:36:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  “Vâng , Ngũ ca, em vẽ ngay.”

  Thiếu niên chút nghi ngờ, nhấc chân định boong tàu.

  Nghiêm Quân Úy gọi : “Mày vẽ ở đây.” Anh chỉ cánh cửa phòng bên cạnh phòng nghỉ của lão đại.

  “Ở đây ạ?”

  Thiếu niên chút do dự, đây là phòng họp của mấy vị thủ lĩnh,

  “Còn mau ?” Nghiêm Quân Úy trừng mắt, nhấc chân định đá , “Hay là mày lão đại chuyện mày hút t.h.u.ố.c thuyền?”

  “Đừng, Ngũ ca, đừng cho đại ca, em, em vẽ là chứ gì.” Thiếu niên sợ đến co rúm cổ, vội vàng phòng họp.

  Nghiêm Quân Úy hừ lạnh một tiếng, theo .

  Thiếu niên hề hề lấy lòng: “Ngũ ca, chuyện chị họ em?”

  “Đợi về sơn trại .”

  Nghiêm Quân Úy thầm nghĩ: Quỷ mới chị họ nó là ai.

  “Hì hì, Ngũ ca, yên tâm, em nhất định sẽ giúp như ý, chính là rể họ tương lai của em. Em cho , chị họ em trong trắng như ngọc, từng yêu đương với ai, cái eo nhỏ … Ái da, Ngũ ca, đ.á.n.h em gì?”

  Thiếu niên xoa gáy, ấm ức .

  Nghiêm Quân Úy lạnh mặt, lạnh lùng : “Bảo mày vẽ thì vẽ, lắm mồm gì, mày còn dám dòm ngó chị họ mày, , mày cũng ý với chị họ mày ?”

  “Không, hì hì, Ngũ ca, em , em dám, em thề, em thật sự ý gì với chị họ, Ngũ ca, em vẽ, em vẽ ngay đây, em đảm bảo nữa.”

  Dưới ánh mắt đằng đằng sát khí của Nghiêm Quân Úy, thiếu niên sợ hãi vội tìm giấy b.út, đ.á.n.h dấu tất cả các tuyến đường qua.

  Cậu vẽ một vài thành phố , đó dùng một đường thẳng nối con đường .

  “Ngũ ca, em vẽ xong .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-622-tam-ban-do.html.]

  Thiếu niên run rẩy cầm bản vẽ lên, đưa cho gã đàn ông cao lớn mặt.

  Nghiêm Quân Úy nhận lấy, mày nhíu .

  Bản vẽ chi tiết, tên các khu vực đều đ.á.n.h dấu, tuyến đường cũng đ.á.n.h dấu rõ ràng, mấu chốt là, bản vẽ hề vị trí của sơn trại.

  “Ngũ, Ngũ ca, em đều đ.á.n.h dấu hết , em nhớ rõ, em chính là tuyến đường .”

  Thấy gã đàn ông biểu cảm gì, thiếu niên vội chỉ bản đồ : “Em còn bắt một cô gái xinh ở thị trấn Tân Hương, tỉnh G của chúng , chắc chắn sẽ bán giá cao.”

  Thiếu niên mang vẻ mặt “ khen em , mau khen em ”.

  Nghiêm Quân Úy chỉ một đầu tuyến đường của , : “Mày ngoài mấy ngày nay, chỉ hai nơi?”

  “Ngũ, Ngũ ca, em, em dám nữa, em dám lười biếng nữa.” Thiếu niên sắp , chỉ lười biếng ba ngày mà Ngũ ca phát hiện.

  Ngũ ca lợi hại quá.

  Nghiêm Quân Úy hừ lạnh: “Bố mày cho mày theo chúng tao ngoài, là mong mày thể thành danh, thể vẻ vang cho họ, còn mày thì .”

  “Hu hu, Ngũ ca, em… em sai , em lười biếng nữa, em thề… em về sẽ xin bố , Ngũ ca, chúng còn mấy ngày nữa là về sơn trại?”

  “Điều xem chuyến giao hàng của chúng thuận lợi .”

  Nghiêm Quân Úy cúi mắt bản đồ: “Sơn trại của chúng gần đây yên .”

  “Ngũ ca, sơn trại xảy chuyện gì ?” Thiếu niên bật dậy, mặt đầy sát khí, “Không lẽ trộn sơn trại chúng ?”

  “Ừ, mò đến gần đó .”

  Anh mắt lóe lên, đột nhiên chỉ một ngọn núi lớn gần đầu đường bản đồ, : “Sơn trại của chúng tuy ở trong núi sâu, nhưng cũng quá bí mật, đây tìm đến đây, nhất định cũng sẽ phát hiện, sơn trại gần đây đang tăng cường cảnh giới, nhưng ngoài quá nhiều , nhân lực trong sơn trại đủ, nên chúng nhanh ch.óng trở về.”

 

 

Loading...