Thập Niên 80: Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Diệt Sạch Cực Phẩm - Chương 673: Vật Đã Nằm Trong Túi

Cập nhật lúc: 2025-12-29 12:40:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  “Ông nội cho con bây giờ , bây giờ cơ.”

  Hiếm khi ông cụ mở lời, Sở San San liền thuận thế leo lên, nắm c.h.ặ.t cơ hội .

  Nhà họ Sở là một gia tộc lâu đời ở Kinh thành, gia sản nhiều, nhưng nhà họ Sở cũng đông, chỉ riêng thế hệ cháu hai ba mươi .

  Hễ cháu trai nào ngoan ngoãn hiểu chuyện kết hôn, ông bà Sở sẽ tặng một căn nhà quà.

  Cháu gái kết hôn, ông bà sẽ chuẩn một khoản tiền riêng và một ít trang sức.

  Cháu gái từng cho nhà.

  Sở San San từ nhỏ bà cụ Sở mang theo bên , là cục cưng của bà cụ Sở, là cháu gái bà cưng chiều nhất, tình cảm của cô bé với ông bà cũng vô cùng sâu đậm. Vì , năm Sở San San tròn mười sáu tuổi, bà cụ Sở mặt con cháu, sẽ cho cô bé một căn nhà của hồi môn.

  Vì thế, Sở San San vui mừng lâu.

  Sống trong vòng tròn lâu, Sở San San rõ, một phụ nữ gả , trong tay một khoản tiền, cuộc sống ở nhà chồng mới .

  Không tiền, sẽ tự do tiêu tiền, dù nhà đẻ quyền thế lớn, ở nhà chồng ngửa tay xin tiền chồng và chồng, dễ coi thường.

  Địa vị ở nhà chồng cũng sẽ vững.

  Vì , căn nhà đó, là thứ Sở San San nhắm từ lâu.

  Là vật trong túi của cô bé.

  Bây giờ, Tề Hiểu Hiểu lấy .

  Sở San San đau lòng vô cùng.

  Cô bé vòng ghế sô pha, đ.ấ.m bóp vai cho ông cụ Sở, dỗ dành: “Ông nội, con bà nội một căn nhà ba lớp sân, ông nội cho con căn nhà đó ?”

  “Căn nhà đó chia gia tài sẽ cho bố con, con đừng nghĩ nữa, bà nội con còn một căn nhà hai lớp sân nhỏ, còn nhỏ hơn căn một chút, cho con .”

  Mặt Sở San San lập tức xịu xuống: “Ông nội…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-673-vat-da-nam-trong-tui.html.]

  “Được , đừng đ.ấ.m nữa, ông nội còn chuyện hỏi con.” Ông cụ Sở thẳng dậy, đột nhiên nghiêm mặt, hỏi cô bé: “Hôm nay nhà họ Quách, là con dẫn ?”

  Sắc mặt Sở San San đổi, cô bé lén liếc nhà họ Tề, cúi đầu, lí nhí : “Ông nội, là Quách Hải Phong cầu xin con, níu lấy con buông, con cách nào, nên mới dẫn họ , ông nội, con sai ?”

  Vẻ mặt ngây thơ trong sáng, như một cô bé gì.

  Người như , nhà họ Tề thể trách tội?

  Giọng ông cụ Sở dịu vài phần, với cô bé: “Nhà họ Tề và nhà họ Quách sớm đoạn tuyệt quan hệ, thấy nhà họ Quách, thì tránh xa , đừng dẫn họ khu đại viện nữa.”

  “Vâng, thưa ông nội.”

  Vẻ mặt ngoan ngoãn, lời, khiến sắc mặt ông cụ Sở càng dịu vài phần.

  Ông cụ Sở về phía nhà họ Tề: “Thủ trưởng, đều là do San San sơ ý, con bé cũng cố ý, sẽ phạt con bé cấm túc nửa tháng, ngài thấy ?”

  Ông cụ Sở năm xưa là một tiểu binh trướng Tề Ái Quốc.

  Từ đến nay, ông cụ Sở đều gọi ông là thủ trưởng.

  Gặp Tề Ái Quốc, cũng vô cùng cung kính.

  Tề Ái Quốc cũng tiện tiếp tục khó ông, chỉ : “Lần thì thôi, …”

  “Thủ trưởng, sẽ .”

  Ông cụ Sở vội vàng đảm bảo với ông.

  Quách Cẩm Tú hừ một tiếng, vẻ mặt ấm ức: “Con gái lớn như , còn rảnh rỗi lo chuyện nhà khác.”

  Lời của Sở San San, Quách Cẩm Tú một chữ cũng tin: “Còn , sẽ dễ dàng bỏ qua như .”

  “Thủ trưởng, ngài yên tâm, sẽ dạy dỗ San San thật .”

 

 

Loading...