Thập Niên 80: Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Diệt Sạch Cực Phẩm - Chương 718: Lão Tổ Nhà Họ Ân

Cập nhật lúc: 2025-12-29 13:07:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

  “Sư phụ, con đến .”

   lúc , ngoài cổng sân vang lên tiếng của Ân Trăn.

  Cổng sân đóng, Ân Trăn và Ân Tân Vệ thẳng .

  Khi thấy lão già tóc trắng, Ân Tân Vệ kích động lao tới, cần cả con trai nữa: “Lão tổ, ngài… ngài ở đây?”

  “Tiểu Vệ Tử, là con , con quen gia đình ?” Ân Kiệt Tu thấy hậu bối của , cũng vui mừng.

  Tuy nhiên, khi thấy tu vi của Ân Tân Vệ, ông bất mãn hừ hừ: “Đã ba mươi tuổi , còn đến Tiên Thiên?”

  Ân Tân Vệ thấy lão tổ vẻ mặt chán ghét , trong lòng chột : “Lão tổ, ngài đừng giận, con nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, để khác vượt qua.”

  Ân Kiệt Tu hừ lạnh một tiếng, : “Tiểu Vệ Tử, cảnh cáo con, tu luyện là đại sự, con lơ là. Nhà họ Ân chúng từ đến nay con cháu ít, nếu con thực lực bằng , gia tộc họ Ân chúng , sớm muộn gì cũng sẽ xóa tên ở thế tục giới.”

  Ân Tân Vệ nhớ từ khi vợ xảy chuyện, còn tâm trí tu luyện.

  Và từ khi vợ trở về, một lòng ở bên vợ, cũng tâm trí tu luyện.

  Cứ thế, việc tu luyện cứ trì hoãn, thực lực cũng kém hơn thừa kế của bốn gia tộc khác một lớn.

  Nghĩ đến kế thừa vị trí gia chủ, nếu thực lực kém hơn bốn vị gia chủ khác nhiều, nhà họ Ân e rằng thật sự sẽ xóa tên.

  Nghĩ đến đây, Ân Tân Vệ toát mồ hôi lạnh.

  Anh nghiêm túc : “Lão tổ, con , từ nay về , con nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, nhanh ch.óng nâng cao thực lực.”

  “Ừm, chăm chỉ tu luyện, lão tổ già , nhà họ Ân chúng dựa thế hệ các con.” Giọng điệu của Ân Kiệt Tu chút bi thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-718-lao-to-nha-ho-an.html.]

  Sống hơn hai trăm năm, ông cũng sống đủ, sợ c.h.ế.t, chỉ tiếc là, khi c.h.ế.t, ông cũng thấy ngày con cháu dòng chính của nhà họ Ân đông đúc.

  Con cháu dòng chính của nhà họ Ân, dường như nguyền rủa, mỗi đời chỉ một đứa con trai.

  “Lão tổ, đây là con trai của con, Ân Trăn.”

  Ân Tân Vệ kéo con trai qua, cho lão tổ xem.

  Ân Kiệt Tu tủm tỉm kéo Ân Trăn qua, cẩn thận sờ nắn xương cốt của bé, dùng thần thức dò xét tiểu đan điền của .

  Lại phát hiện đứa nhóc , đến Hậu Thiên cấp ba.

  Ân Kiệt Tu vui mừng khôn xiết: “Tốt , Ân Trăn, tên đặt , xương cốt cũng tệ.”

  Những lời khen ngợi khác, Ân Kiệt Tu , nhưng niềm vui trong mắt vô cùng nồng đậm: “Đến đây, lão tổ tặng con một món quà.”

  Mở tay , trong lòng bàn tay liền thêm một cây gậy.

  “Đây gọi là Hàng Ma Côn, là pháp khí trung cấp, từ cây của yêu quái cây đào ngàn năm, thể trừ tà diệt ma, trừ tà phòng sát.”

  Trân trọng đặt Hàng Ma Côn tay nhỏ của Ân Trăn, nhắc nhở bé: “Tiểu Ân Trăn , Hàng Ma Côn , nhỏ m.á.u nhận chủ mới thể sử dụng.”

  Tiểu Ân Trăn vẻ mặt buồn rầu: “Lão tổ, cảm ơn món quà của ngài, nhưng món quà quý giá như , con sợ mất, lão tổ, là đợi con lớn lên, ngài tặng cho con nhé.”

  Ân Kiệt Tu lúc mới nhớ , nhà họ Ân hình như chỉ còn hai cái túi Càn Khôn, tuy gian lớn, nhưng cũng đến lượt đứa nhóc sử dụng.

  Ông lật tay, từ trong nhẫn trữ vật của , lấy một cái túi Càn Khôn nhỏ: “Vậy lão tổ tặng con thêm một cái túi Càn Khôn, tuy chỉ năm mét vuông, nhưng cũng đủ cho con dùng.”

  “Cảm ơn lão tổ, oa, lão tổ, ngài thật hào phóng, con thích.”

 

 

Loading...