Chập tối, Dương ở nhà nấu cơm, Nghiêm Quân Úy mượn Tần Hướng Đông một chiếc xe con, cùng Tề Hiểu Hiểu ga tàu hỏa đón .
Hai đều thẻ công tác đặc biệt, Nghiêm Quân Úy ở ga tàu hỏa quen, nên hai trực tiếp trong ga, đến tận sân ga đón .
Đợi tàu hỏa dừng hẳn, hai nhanh ch.óng tìm đến toa giường , qua từng ô cửa sổ để tìm kiếm.
Cuối cùng ở toa thứ ba cũng thấy bóng dáng bà nội Nghiêm.
Tề Hiểu Hiểu kích động hét lớn: "Bà nội, ở đây, cháu ở đây, cháu và A Úy đến đón bà..."
"Bà nội, bà đó đừng động, cháu lên cõng bà xuống xe." Nghiêm Quân Úy cũng thấy bố ruột và bà nội, nhưng cả hai đều theo bản năng lờ Nghiêm Tòng Phú đang bên cạnh.
Nghiêm Tòng Phú ngay lưng bà nội Nghiêm, lưng cõng một bọc hành lý lớn, hai tay còn xách hai cái bao tải rắn, cổ còn treo một cái túi vải, còn che chắn cho già, sợ va bà.
Còn bà nội Nghiêm tay chỉ cầm một cái túi vải nhỏ.
"Hiểu Hiểu, Quân Úy, hai đứa đừng lên, bà xuống đây, bà nội chân tay già cả nhưng vẫn còn ." Bà nội Nghiêm cũng thấy cháu trai lớn và cháu dâu lớn.
Bà trong nháy mắt quên sạch sành sanh đứa con trai ngu ngốc lưng.
Thế là, khi bà nhanh nhẹn xuống tàu hỏa, cùng cháu trai lớn cháu dâu lớn ba , vô cùng vui vẻ, còn Nghiêm Tòng Phú thì dùng sức chín trâu hai hổ, mới rốt cuộc chen xuống tàu.
Còn kịp tận hưởng cái lạnh của Bắc Kinh, ba phía bỏ .
Nghiêm Tòng Phú ròng.
Ông tủi hét lớn: "Nghiêm Quân Úy, còn mau giúp bố xách hành lý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-801-don-nguoi-than-cha-chong-bi-cho-ra-ria.html.]
Nghiêm Quân Úy thấy tiếng ông, chút hổ sờ sờ mũi, thể là do nhất thời kích động, nên quên mất bố già .
Anh đầu , đón lấy hai cái bao tải rắn tay bố, định đỡ lấy cái bọc lưng ông, Nghiêm Tòng Phú : "Con cầm hai cái bao tải rắn là , hai túi hành lý để bố cầm."
Ngừng một chút, : "Trong hai cái bao tải rắn , đều đựng hai bộ chăn đệm bà nội con cho con kết hôn đấy, lưng bố là một ít lương thực và thịt khô."
"Bà nội con lo phiếu thịt khó đổi, vợ con cưới là cháu gái nhà quyền thế, tiệc rượu món thịt, sợ chê , nên đem hết thịt chúng mua ăn tết ướp thành thịt khô mang tới đây."
Nghiêm Tòng Phú lúc biến thành một ông già lắm lời, cứ lải nhải với con trai suốt dọc đường về nhà.
Mãi đến khi xuống xe, Dương cũng ở đây, ông mới chút căng thẳng: "Mẹ con đến bao giờ thế, bà ... những năm nay bà sống thế nào?"
Còn theo bản năng chỉnh tóc tai và quần áo chút lộn xộn do tàu hỏa.
Nghiêm Quân Úy mặt cảm xúc ông một cái, trả lời, trực tiếp đẩy cổng sân, : "Mẹ, bọn con về ."
Mẹ Dương trong nhà thấy tiếng, lập tức chạy , thấy chồng cũ tóc bạc trắng, mắt Dương ươn ướt: "Mẹ..."
"Ôi, cái con bé , con dâu của , mau, để xem nào."
Bà nội Nghiêm nắm c.h.ặ.t lấy tay con dâu cũ, kéo định xuống ở nhà chính, Dương : "Mẹ, chúng phòng đông, trong phòng đông giường lò, đốt nóng hầm hập ."
"Mẹ, còn thấy giường lò bao giờ nhỉ, , chúng trong, con cho , cái giường lò mà..."
Nghiêm Tòng Phú tủi ba ba vợ cũ còn chẳng thèm liếc lấy một cái, trong lòng buồn bực mất mát cực độ.