Bữa tối, Dương chuẩn bốn mâm cỗ, phòng đông phòng tây mỗi phòng đặt hai cái bàn giường lò, đàn ông đều ở bên phòng tân hôn uống rượu, phụ nữ thì đều sang phòng tây chỗ Dương ở ăn cơm.
Mẹ Dương còn đặc biệt dùng quýt tươi, ép một thùng nước trái cây cho uống.
Ba đứa em trai cũng ở đó, lẽ là từ khi sinh vẫn luôn uống sữa bột pha nước linh tuyền pha loãng, bọn nó lớn lên đặc biệt chắc chắn, xương cốt phát triển , đến nửa tuổi bò .
Ba đứa nhỏ Ngụy Hồng Quyên đặt ở trống giữa hai cái bàn, để chúng bò chơi, nhưng ba đứa nhỏ đều háu ăn, thấy đều đang ăn cơm, ba đứa nhỏ thèm đến chảy cả nước miếng.
Ngụy Hồng Quyên đặt bát xuống, lấy khăn tay lau nước miếng cho từng đứa con trai, : "Ba con mèo tham ăn , chăn đệm mới đều dính nước miếng các con , để chị các con ngủ thế nào."
"Mẹ, mang bình sữa , cho chúng uống chút nước trái cây." Tề Hiểu Hiểu .
"Có mang, để lấy."
Ngụy Hồng Quyên định xuống giường.
Mẹ Dương ở phía ngoài, hai chân buông thõng xuống , cũng cởi giày, bà vội vàng : "Hồng Quyên, em đừng xỏ giày nữa, để chị lấy cho."
"Mẹ, ăn , để con lấy."
Tề Hiểu Hiểu ở phía ngoài cái bàn bên , thần thức quét qua, liền thấy bình sữa trong túi vải tủ năm ngăn.
Đợi ba đứa nhỏ đều uống nước trái cây, chúng cuối cùng cũng ngoan ngoãn .
Thực , Dương hấp ba bát trứng cho chúng ăn, chỉ là chúng ngày nào cũng ăn, lẽ là ăn chán , hôm nay chịu ăn nữa.
Mẹ Dương vốn định nấu chút mì sợi cho chúng ăn, Ngụy Hồng Quyên ngăn cho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-812-dem-tan-hon-quang-doi-con-lai-xin-chi-giao.html.]
Mẹ Dương nào , ba đứa nhỏ ở nhà ăn trứng hấp, bên trong thêm nước linh tuyền pha loãng, mùi vị thơm tươi, trứng hấp bà , là dùng nước giếng bình thường , mùi vị kém xa một trời một vực, ba đứa nhỏ mồm miệng sớm nhà họ Tề nuôi cho kén chọn, tự nhiên chịu ăn trứng hấp Dương .
Cũng may quýt là xuất xứ từ gian của Tề Hiểu Hiểu, bên trong chứa linh khí yếu ớt, ba đứa nhỏ lúc mới ngoan ngoãn chịu uống.
Sau bữa cơm, là hơn chín giờ tối.
Hai chiếc xe, chở mười hai già trẻ lớn bé nhà họ Tề rời .
Xe đủ, ba đứa trẻ đều trong lòng lớn, chen chúc chật kín hai chiếc xe.
Tề Hiểu Hiểu ở cổng lớn, theo nhà đẻ rời , trong mắt tràn đầy nỡ: "Anh A Úy, bắt đầu từ hôm nay, họ của em thêm họ của , em thể tự xưng là con gái nhà họ Tề nữa, mà là cô cả gả của nhà họ Tề."
Nghiêm Quân Úy nghiêng đầu cô, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều: "Vậy , em tự xưng là con dâu nhà họ Nghiêm, là vợ của Nghiêm Quân Úy , nhớ đại viện, sẽ cùng em về thăm ."
"Vâng, đồng chí Nghiêm, quãng đời còn xin quan tâm nhiều hơn."
Cô mắt cong cong, còn tinh nghịch đưa tay .
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn: "Đồng chí Tề, quãng đời còn xin chỉ giáo nhiều hơn."
Hai trẻ tuổi, , tay nắm tay sân, thấy bà nội Nghiêm và Dương mỗi ôm một bộ chăn đệm và gối sang viện bên cạnh.
Tề Hiểu Hiểu buông Nghiêm Quân Úy , định tiến lên giúp đỡ: "Bà nội, cái là để bác cả bác hai đắp ạ, để cháu cầm cho."
"Đây là chăn đệm bà đắp, tối nay, bà và cháu sang viện ngủ, hai cái giường lò bên đó đều đốt nóng ." Bà nội Nghiêm : "Bố cháu và bác cả bác hai cháu ngủ phòng tây, bà và cháu ngủ phòng đông, cái viện để cho cháu và Quân Úy ngủ."