Thập Niên 80: Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Diệt Sạch Cực Phẩm - Chương 859: Linh Sủng Chuột Dò Đường

Cập nhật lúc: 2025-12-29 14:11:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Thu chỉ thương nhẹ, lúc ngã xuống đầu va đập bầm tím một mảng, đến da cũng rách, đó t.h.u.ố.c mê tự động tỏa trong bẫy ngất .

 

Bây giờ tỉnh , ngoài việc đầu còn đau thì cũng vấn đề gì.

 

Sau khi tiến cánh cửa chín, cả nhóm tự động theo lưng Tề Hiểu Hiểu. Tề Hiểu Hiểu giẫm lên viên gạch nào, liền giẫm theo dấu chân cô lên viên gạch đó, lệch chút nào, chỉ sợ giẫm lệch sẽ giẫm nguy hiểm ngờ tới.

 

Đi năm sáu mét, mặt đất xuất hiện nhiều mũi tên.

 

Trên một đầu mũi tên còn dính m.á.u tươi.

 

Tiết Viêm thất kinh: "Tiền bối, nhiều tên quá, chắc chắn là nhóm đội trưởng Hoắc chạm cơ quan."

 

Lỗ đạo sĩ cũng lo lắng thôi: "Còn thương nữa, cũng thương thế nào?"

 

Nguyễn Hiểu Đồng ph đoán: "Chắc chắn vết thương chí mạng, nếu thứ chúng thấy chỉ là những mũi tên ."

 

"Bất kể thế nào, chúng vẫn nên mau ch.óng đuổi kịp họ, tiền bối ở đây cũng thể tránh những cơ quan nguy hiểm trùng trùng, để các thành viên chịu ít tổn thương hơn."

 

Lời là do Lỗ đạo sĩ .

 

Tuy nhiên, Tề Hiểu Hiểu dám bừa bãi đồng tình.

 

Từ khi cổ mộ, thần thức của cô vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của những cổ mộ, vì thế cô cũng thấy trong đội của Hoắc Đạt hai đàn ông tự cao tự đại, vẻ mặt coi thường khác, còn chỉ huy.

 

Khi Hoắc Đạt dẫn đến đây, đột nhiên thấy mặt đất một thanh cổ kiếm. Chưa đợi Hoắc Đạt mở miệng, hai chạy lên, tranh thủ lấy .

 

Kết quả, khi họ chạy đến mặt, đưa tay định lấy thanh cổ kiếm.

 

Thanh cổ kiếm đột nhiên biến mất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-859-linh-sung-chuot-do-duong.html.]

Sau đó là tên b.ắ.n từ bốn phía.

 

Cũng may hai đều là cao thủ Cổ võ Tiên thiên, tốc độ đủ nhanh, phản ứng đủ nhạy bén, nhanh ch.óng rạp xuống đất mới tên b.ắ.n thành nhím.

 

Không thương chỗ hiểm, nhưng cánh tay và vai vẫn trúng mấy mũi tên.

 

Còn sáu nhóm Hoắc Đạt vì cách khu vực b.ắ.n tên một , may mắn tránh kiếp nạn .

 

Sau đó, Hoắc Đạt mặt đen sì, nghiêm khắc cảnh cáo hai vài câu, cho giúp họ băng bó vết thương. Vốn định để hai rút khỏi nhiệm vụ, nhưng hai từ chối.

 

Ngôi cổ mộ quái dị, họ rõ ràng thấy thanh cổ kiếm, thế mà trong chớp mắt biến mất thấy , điều bình thường.

 

Họ đoán trong ngôi cổ mộ chắc chắn giấu pháp bảo.

 

Mặc dù con đường phía sẽ nguy hiểm, nhưng cơ hội và nguy hiểm luôn song hành.

 

Họ vì nguy hiểm mà từ bỏ cơ duyên .

 

Thế là Hoắc Đạt đành phân phó hai dìu đỡ họ tiếp. Tuy nhiên, sự việc , mấy thành viên khác ai dám chỉ huy nữa.

 

Còn Hoắc Đạt, tay ôm một con chuột dò đường, tránh né chuẩn xác từng viên gạch cơ quan, tiếp tục về phía .

 

Đội của Hoắc Đạt chậm, chẳng bao lâu nhóm Tề Hiểu Hiểu đuổi kịp.

 

Hoắc Đạt thấy họ, kinh ngạc : "Các cô cửa một , đến đây? Chẳng lẽ hai cánh cửa chỗ nào thông ?"

 

"Cửa một thông đến hầm mộ, chúng cứu Trương đạo sĩ xong thì ngoài." Tề Hiểu Hiểu trả lời câu hỏi của ông, tò mò chằm chằm con chuột dò đường tay ông: "Chú Hoắc, đây là cái gì? Con vật nhỏ thế mà tránh cơ quan, nó là linh vật ?"

 

Hoắc Đạt gật đầu: "Đây là mấy chục năm mang từ Cổ Võ Giới , là linh sủng. Chỉ là đó quá phô trương, đắc tội ít , cuối cùng còn g.i.ế.c cướp của. May mắn gặp một vị lão tiền bối ngang qua cứu con linh sủng nhỏ , đó nó rơi tay tổ chức chúng , lập ít công lao cho Nhà nước."

 

 

Loading...