Người thắc mắc chính là Nghiêm Từ Phú.
Lúc đó, ông ở một bàn khác, cách tên đặc vụ xa. Ông tình cờ trốn rượu, định hút điếu t.h.u.ố.c nên cửa.
Vừa khéo thấy tên phục vụ đang cởi cúc áo.
Lúc ông còn thắc mắc, tự nhiên cởi áo, nóng đến thế cơ ?
Trong sảnh tiệc còn nhiều phụ nữ.
Ông dậy, định ngăn cản tên phục vụ.
Thì thấy eo quấn một vòng b.o.m.
Lúc đó, chân ông mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế, cả run lẩy bẩy.
Ông tận mắt thấy tên đó giật chốt b.o.m. Khi , ý nghĩ duy nhất trong đầu ông là: Xong , xong , tiêu đời thật , sắp c.h.ế.t .
Tất cả ở đây đều sắp c.h.ế.t.
ông c.h.ế.t, ông còn tái hôn với vợ cũ.
Ông còn bế cháu nội.
Ông còn phụng dưỡng già cho .
Ông còn nhiều việc .
Ông c.h.ế.t.
Nào ngờ, ý nghĩ còn trôi qua, tên đó đột nhiên biến mất.
Biến mất .
Đột nhiên thấy nữa.
Cứ như thể bốc khỏi thế gian .
Hoàn giống như thi triển pháp thuật gì đó để ẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-926-loi-canh-cao-cua-ba-noi.html.]
Một pháp thuật cao siêu, dù dùng phép che mắt khác thì vẫn tồn tại ở đó, chỉ là dùng chướng nhãn pháp khiến thấy mà thôi.
Chứ là biến mất thật sự.
tên , đúng là biến mất thật.
Nếu biến mất, thì cái chốt giật chắc chắn sẽ kích nổ quả b.o.m.
vụ nổ nào cả.
Cho nên, tên đó thật sự biến mất.
Nghiêm Từ Phú tuy chỉ là bình thường, nhưng hồi trẻ ông thích tạp ký, đặc biệt thích xem tiểu thuyết thần thoại.
Trí tưởng tượng cũng phong phú, thích mơ mộng.
Cho nên, đối với sự biến mất của tên phục vụ hôm nay, ông cũng suy nghĩ nhiều, đoán già đoán non đủ kiểu.
ông vẫn tin trong hiện thực thần tiên xuất hiện, biến mất là biến mất luôn .
Vì , ông chẳng hề nghi ngờ gì đến cô con dâu.
...
Tề Hiểu Hiểu chút chột gượng: "Thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng , lẽ là ông trời cũng thấy ông bà nội con kẻ hại c.h.ế.t, nên tay giúp đỡ một phen chăng."
Mặt bà nội Nghiêm đen sì, vỗ một cái bốp vai đứa con trai ngốc nghếch, hung dữ : "Sao hả? Mày còn mong quả b.o.m đó nổ ? Không thấy b.o.m nổ, mày còn tiếc nuối lắm ?"
"Không, , con chỉ tò mò thôi. Con sợ gần c.h.ế.t, giờ vẫn còn tim đập chân run đây , khó khăn lắm mới nhặt cái mạng, con điên mà mong b.o.m nổ. Nhà mấy gia đình, mấy chục mạng đấy."
Nghiêm Từ Phú xoa bả vai đau điếng, vẻ mặt oan ức vô cùng.
Bà nội Nghiêm hừ lạnh một tiếng: "Tò mò hại c.h.ế.t mèo. Thằng con ngu ngốc , nhất là mày khóa cái miệng , đừng ngoài lung tung."
"Con , con trai đàn bà lắm mồm, chuyện con ngoài gì." Ông bà tám.
Hơn nữa, ông bà thông gia ám sát, chuyện chắc chắn của chính phủ sẽ phong tỏa tin tức, bọn họ dám hé răng nửa lời.
Nghiêm Từ Phú nghĩ , cũng sang cảnh cáo vợ và mấy một lượt, bảo họ để chuyện hôm nay thối rữa trong bụng, cấm .
Bác cả Dương ông với ánh mắt như kẻ ngốc: "Còn cần chú bảo ? Chuyện lớn thế dân thường chúng dám bậy bạ ? Chúng cái gì cũng , chú cần dặn dò."