"Được, theo cháu dâu của bà, ha ha ha... Tối nay bà cũng xuống bếp hai món, đón gió tẩy trần cho cháu trai thứ hai và bà thông gia."
Gia đình cháu trai thứ hai và bà thông gia sắp đến, bà nội Nghiêm vui lắm.
Bà cũng chẳng bắt sâu nữa, kéo con dâu rửa tay, đó hai con bà cháu vui vẻ mỗi xách một cái làn hợp tác xã mua thức ăn.
Tề Hiểu Hiểu thì kiểm tra kho dự trữ trong gian, lấy một con gà rừng, một rổ trứng gà, ba cân thịt ba chỉ, năm cân sườn và một con cá, một chậu tôm to.
Lại lấy một túi nhỏ rong biển khô, ngâm nước.
Định tối nay hầm một nồi canh sườn rong biển.
Mẹ Dương và bà nội Nghiêm cũng mua ít đồ ăn: đậu phụ, đậu phụ khô kho, giá đỗ tương, dưa chuột, đậu cô ve, ớt xanh...
Đi ngang qua quán thịt kho nổi tiếng ở Bắc Kinh, hai con còn đó tiêu mười lăm đồng mua ba cân thịt bò kho, hai cân nội tạng bò kho và năm cân sườn bò sốt tương.
Về đến nhà, bà nội Nghiêm miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Thịt bò kho đắt quá, một cân mua mấy cân thịt lợn ăn."
Tiêu mất một phần nhỏ tháng lương của con trai ngốc, bà nội Nghiêm xót lắm.
Mẹ Dương cũng xót.
nhà khách đến, trong tay bà hết phiếu thịt, chẳng lẽ để đầu đến nhà mà chỉ ăn rau dưa.
Bà xót của nhưng miệng vẫn khuyên chồng: "Mẹ, thịt lợn cần phiếu thịt, thịt bò kho cần phiếu, tuy giá đắt hơn chút nhưng cũng đỡ cho chúng công , mua về là ăn ngay."
"Cũng , thịt bò kho tuy đắt nhưng mùi vị thực sự tồi, cũng thấy thèm."
Người nhà họ Nghiêm ăn thịt bò kho vài , đều là do Tề Hiểu Hiểu mua về.
Tiền trong gian của Tề Hiểu Hiểu nhiều chất thành núi, đều là do cô giao dịch linh quả, linh d.ư.ợ.c, hồng quả với nhà nước và giao dịch linh quả với các thế gia lớn mà .
Ngoài tiền còn từng thùng vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-934-loi-dan-do-cua-ba-noi.html.]
Tuy nhiên, vàng dễ gây chú ý.
Mỗi vàng, Tề Hiểu Hiểu đều quyên góp hai phần ba, bản chỉ giữ một phần ba.
dù , bên cạnh núi tiền vẫn chất đống mười mấy cái rương, bên trong là vàng.
Cho nên, phú bà Tề Hiểu Hiểu hễ thời gian là thích tiêu tiền, thích mua thật nhiều đồ ăn ngon các loại trữ gian.
Để thể xếp gọn gàng đống thức ăn mua về, Tề Hiểu Hiểu còn đặc biệt mấy cái kệ để đồ, tìm trưởng thôn già ở ngoại thành Bắc Kinh từng giao dịch với cô một , giao dịch thêm một trăm cái chậu gỗ lớn.
Đều dùng để đựng các loại món ngon cô thu thập .
"Ôi chao, trong nhà nhiều thịt thế , cái ... là Hiểu Hiểu mua ?"
Bà nội Nghiêm bếp kinh ngạc thấy hai chậu đầy ắp thịt thà, gà vịt cá thịt trứng đều đủ cả.
Mẹ Dương vui vẻ : "Chắc chắn là Hiểu Hiểu lấy đấy, trong túi Càn Khôn của con bé trữ ít thịt thà, con quên ."
"Cái con bé , cái túi Càn Khôn gì đó... đó là bảo bối thần tiên dùng, ngờ cháu dâu một cái." Bà nội Nghiêm đắc ý đến mức khóe miệng sắp vểnh lên tận trời.
Bà hai chậu thịt, nhỏ giọng dặn dò con dâu: "Chuyện Hiểu Hiểu túi Càn Khôn, tuy bí mật nhưng hàng xóm láng giềng nhà đều là thường, hiểu gì, con đừng ngoài."
"Mẹ, mấy chuyện khiến đỏ mắt thế , miệng con kín lắm."
Bà mới ngốc đến mức chủ động tìm phiền phức cho con dâu.
Lần chuyện nhà họ Trình là do tìm đến tận cửa, bà tránh mới gây thêm phiền phức cho con trai con dâu, bà nhất định sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối gây rắc rối cho gia đình, cũng ngoài chuốc họa .
Bất cứ chuyện gì trong nhà, bà cũng sẽ ngoài.
Con trai đón bà đến Bắc Kinh dưỡng già, bà giúp gì cho vợ chồng son thì cũng thể gánh nặng cho chúng nó.
Trong lòng bà hiểu rõ lắm.