Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:02:09
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đi ?

Văn Thanh tìm trong phòng, nhà chính, cả sân, vẫn thấy.

“Hành Hành, Hành Hành.”

Văn Thanh sốt ruột gọi lớn trong sân, tiếng gọi lọt tai Kỷ Hữu Sinh.

Ông Kỷ từ phòng ngủ vọng :

“Văn Thanh, con gọi Hành Hành ? Thằng bé Ninh Chi bế chơi .”

Văn Thanh đáp:

“Ba, con nghĩ là Hành Hành giật nát bản vẽ và mẫu quần áo của con .”

“Chắc , dù Hành Hành nghịch thì cũng thể giật hết , nó chỉ thích cái mới lạ thôi, chắc vẫn còn trong nhà đó con tìm kỹ xem.”

Kỷ Hữu Sinh đỡ cho cháu nội từ trong phòng ngủ.

Văn Thanh mặt nặng trĩu ngoài tìm Hành Hành.

lúc Kỷ Ngạn Quân về đến nhà, thấy Văn Thanh đang lo lắng liền hỏi:

“Thanh Thanh, chuyện gì ?”

“Bản vẽ và mẫu quần áo mất , lẽ Hành Hành nghịch ngợm giật mất.”

Văn Thanh chỉ nghĩ đến con trai , đây Hành Hành cũng từng phá hỏng quần áo của cô nhưng là giật xuống đất thôi, thì mất hẳn.

“Hành Hành ?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

“Chắc Ninh Chi bế chơi .”

Văn Thanh .

“Ninh Chi chắc bế nó sang nhà Bình Bình chơi, chắc là Hành Hành giật , Hành Hành còn nhỏ thế mà.”

Kỷ Hữu Sinh vẫn đỡ cho cháu nội:

“Các con tìm kỹ xem, khi nào con để quên ở ?”

“Cứ tìm .”

Kỷ Ngạn Quân .

Vừa dứt lời, Kỷ Ninh Chi bế Hành Hành từ cổng sân bước .

“Hành Hành, canh thịt ngon con?”

Kỷ Ninh Chi hỏi.

“Ngon ạ.”

Hành Hành bi bô , mở miệng, nước dãi chảy ròng ròng xuống cái miệng nhỏ.

“Ôi chao, con thèm kìa.”

Kỷ Ninh Chi dùng yếm lau nước dãi cho bé.

Hành Hành khúc khích .

“Hành Hành.”

Văn Thanh gọi một tiếng.

Hành Hành lập tức đầu , thấy Văn Thanh hai mắt sáng rỡ, giơ hai cánh tay nhỏ xíu lên gọi:

“Mẹ, , …”

Muốn ôm.

Văn Thanh bế con mà nét mặt nghiêm nghị hỏi:

“Con giật quần áo của ?”

Hành Hành hiểu mấy chuyện đó, bé chỉ thấy vui, lập tức dám quậy nữa, gương mặt bầu bĩnh ngơ ngác , ba, thấy ai cũng mặt nặng mày nhẹ, đành ngoan ngoãn yên trong lòng Kỷ Ninh Chi.

“Anh, chuyện gì ?”

Kỷ Ninh Chi khó hiểu hỏi.

Kỷ Ngạn Quân :

“Bản thảo và quần áo của chị dâu em mất .”

“Để ạ?”

Kỷ Ninh Chi hỏi, cô để ý đến chuyện bản thảo và quần áo.

“Để ngay máy may, lúc đó chị việc ngoài một lát, về đến thì thấy nữa.”

Văn Thanh .

“Không mà, em chỉ vệ sinh, đó bế Hành Hành sang nhà Bình Bình chơi, lúc đó tay thằng bé gì cả.”

Kỷ Ninh Chi :

“Chị tự cất ?”

“Trong tay thằng bé giật ?”

Văn Thanh hỏi.

“Không , tin chị hỏi mà xem, trông Hành Hành một lát đó.”

Kỷ Ninh Chi .

Mẹ trông Hành Hành một lát…

Văn Thanh lập tức hiểu , nào Hành Hành hiểu chuyện giật loạn, rõ ràng là lấy .

Văn Thanh đầu về phía Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân cũng hiểu , hỏi:

“Mẹ ?”

“Ta ở đây nè, tìm chuyện gì?”

Lương Văn Hoa tươi từ ngoài sân bước , mang quần áo và bản vẽ tặng cho một bạn chơi bài, bạn đó vui lắm, cảm ơn bà rối rít, cháu trai quần áo mặc , còn biếu bà một nắm hạt dẻ rang đường, bảo là cho cháu trai bà ăn, còn hẹn chiều cùng chơi mạt chược.

“Quần áo và bản vẽ máy may của Văn Thanh là lấy ?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

Lương Văn Hoa nhẹ nhàng đáp:

.”

“Đồ ?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

“Tặng .”

Lương Văn Hoa trả lời.

“Tặng ai?”

“Một bạn mới quen khi chơi bài, cháu trai cháu gái nó quần áo mặc, cũng mẫu quần áo trẻ con nào, liền lấy hai bộ cho tụi nhỏ mặc, nó còn cho chút quà vặt.”

Nói bà móc hạt dẻ rang đường , định bóc cho Hành Hành ăn.

“Đi đòi về ngay!”

Văn Thanh với giọng lạnh băng.

Lương Văn Hoa sững sờ, hỏi:

“Cô gì?”

Ánh mắt Văn Thanh lạnh như băng.

Cô luôn nghĩ Lương Văn Hoa quá yêu thương con trai Kỷ Ngạn Quân, nên dù ai lấy Kỷ Ngạn Quân thì Lương Văn Hoa cũng mấy ưa, chồng nàng dâu đa là như .

Mà cô nhà quê, đây tiếng tăm cũng , nên Lương Văn Hoa thích cô, cô thể hiểu.

Ít nhất Lương Văn Hoa cũng yêu Kỷ Ngạn Quân và Hành Hành.

ngờ Lương Văn Hoa vấn đề về hành vi, bà ngoài việc bắt nạt kẻ yếu còn tâm địa .

“Đi đòi về ngay!”

Văn Thanh nâng cao giọng, khiến Kỷ Ngạn Quân, Kỷ Ninh Chi, Hành Hành sững sờ.

Đã nhiều năm họ thấy Văn Thanh nổi giận.

Lương Văn Hoa chấn động, nhưng con trai con gái ở đây, bà dễ dàng chịu thua, lập tức cãi :

“Đồ tặng , chuyện đòi .”

“Mẹ lấy đồ của ai mà tặng?”

Văn Thanh hỏi.

“Là của cháu trai cả nhà .”

“Ai với đó là của nó?”

Ánh mắt Văn Thanh sắc bén, trừng trừng Lương Văn Hoa.

Lương Văn Hoa sinh sợ hãi, miễn cưỡng :

“Đồ quần áo trẻ con đó của cháu trai cả nhà , chẳng lẽ con mặc?”

“Đó là thời trang trẻ em mới tập đoàn Phùng Thanh phát triển.”

Kỷ Ngạn Quân trầm giọng.

Kỷ Ninh Chi hiểu , thì thầm:

“Mẹ, đó là mẫu quần áo và bản thảo của tập đoàn Phùng Thanh, chuẩn đưa sản xuất hàng loạt lớn đó, mau đòi về .”

“Đòi về gì, nó vẽ nhiều thế, tặng thì cứ vẽ .”

Lương Văn Hoa .

“Mẹ!”

Kỷ Ngạn Quân lạnh giọng gọi một tiếng.

Lương Văn Hoa vẫn cố chấp lùi bước.

Văn Thanh mặt lạnh băng hỏi:

“Mẹ rốt cuộc đòi về ?”

Lương Văn Hoa chột :

“Đòi về gì, con vẽ , hai bộ quần áo thôi , keo kiệt thế?”

“Được thôi, keo kiệt đúng , cho xem sự hào phóng của .”

Văn Thanh thực sự tức giận đến cực điểm, xoay định nhà chính.

“Con gì, con gì?”

Lương Văn Hoa hỏi.

“Báo cảnh sát, tập đoàn Phùng Thanh là tập đoàn lớn nhất thành phố Nam Châu, những huyện trưởng, thị trưởng coi trọng và khen ngợi, mà còn thúc đẩy bộ sự phát triển kinh tế của thành phố Nam Châu. Bí mật kinh doanh của Phùng Thanh liên quan trực tiếp đến sự phát triển kinh tế của Nam Châu, trộm bản vẽ và mẫu quần áo của , đó chính là đ.á.n.h cắp bí mật kinh doanh, báo cảnh sát là để đòi công bằng.”

Văn Thanh ngoài.

Lương Văn Hoa Văn Thanh những lời đó, lập tức trợn tròn mắt.

Tội danh lớn đến ?

vội vàng chạy tới giữ Văn Thanh , nhưng Văn Thanh hất tay bà .

Khi Lương Văn Hoa định kéo, Kỷ Ngạn Quân tiến lên ngăn .

Hành Hành thấy giằng co với , cứ nghĩ hại , sợ hãi òa lên lớn.

Kỷ Ninh Chi vội vàng ôm lấy dỗ dành.

“Mẹ, …”

Hành Hành nức nở gọi.

Kỷ Hữu Sinh cũng động, chống gậy .

Văn Thanh bế Hành Hành từ phòng nhà chính, thèm Lương Văn Hoa Kỷ Ngạn Quân một cái, lập tức đến mặt Kỷ Ninh Chi, đón lấy Hành Hành.

“Chị dâu, chị dâu, chị ?”

Kỷ Ninh Chi chút đoán mục đích của Văn Thanh.

“Mẹ, …”

Hành Hành bi bô gọi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Đừng , ở đây mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-phan-dau-lam-giau/chuong-126.html.]

Văn Thanh lau nước mắt cho Hành Hành, ôm Hành Hành định .

“Mẹ…”

Cánh tay nhỏ xíu của Hành Hành ôm c.h.ặ.t lấy cổ Văn Thanh.

“Thanh Thanh.”

Kỷ Ngạn Quân gọi.

“Mau cản chị dâu con .”

Kỷ Hữu Sinh hô lên một tiếng.

Kỷ Ninh Chi vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Văn Thanh :

“Chị dâu, chuyện sai, chúng giờ đòi quần áo về ngay, chị đừng mà, chị xem Hành Hành kìa.”

đó, Văn Thanh, chuyện con sai .”

Kỷ Hữu Sinh dùng gậy gõ mạnh xuống nền xi măng, mặt đỏ bừng tức giận la lên:

“Lương Văn Hoa! Bà đủ hả?!”

Kỷ Ngạn Quân mặt Lương Văn Hoa, giọng mệt mỏi:

“Mẹ, đòi đồ về , nếu Thanh Thanh báo cảnh sát thì con cũng chịu thua.”

Lương Văn Hoa sững sờ, ngẩng đầu kinh ngạc Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Hữu Sinh giúp bà, Kỷ Ninh Chi giúp bà, ngay cả đứa con trai mà bà yêu quý nhất cũng giúp bà , con dâu bà còn ầm ĩ báo cảnh sát.

“Cứ để nó báo !”

Lương Văn Hoa tức giận đùng đùng .

“Cứ báo !”

Kỷ Hữu Sinh ủng hộ :

“Càng già càng cố chấp, càng già càng trái, Văn Thanh, , báo cảnh sát , Ninh Chi, đừng cản nó! Cầm đồ của khác tặng, một chút cũng hối cải!”

Kỷ Hữu Sinh cũng chịu nổi nữa.

Lương Văn Hoa trợn tròn mắt.

Kỷ Ninh Chi nắm lấy Văn Thanh, sợ Văn Thanh bỏ .

Kỷ Ngạn Quân, Kỷ Hữu Sinh lượt về phía Văn Thanh.

Văn Thanh ôm Hành Hành, vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của con, lúc Hành Hành nữa, hàng mi dài dính một lớp nước mắt:

“Mẹ, …”

“Lương Văn Hoa, hỏi bà một câu nữa, bà đòi đồ về ?”

Kỷ Hữu Sinh hỏi.

Lương Văn Hoa tiếng nào.

“Được thôi, bà chịu đúng , chờ công an đến tìm bà thì bà , chúng ly hôn!”

Kỷ Hữu Sinh một cách tàn nhẫn và dứt khoát.

Thực , Kỷ Hữu Sinh là hiền lành, đây Lương Văn Hoa chê Văn Thanh là dân quê, học vấn, gia cảnh nghèo khó, đó cũng là sự thật, ông cũng gì.

giờ Văn Thanh bằng cấp, năng lực, đừng là cô xứng với Kỷ Ngạn Quân, ông còn cảm thấy Kỷ Ngạn Quân xứng với Văn Thanh.

Hiện tại Văn Thanh và Kỷ Ngạn Quân kết hôn, tình cảm vợ chồng , sinh Hành Hành, hạnh phúc mỹ mãn, Văn Thanh bao giờ một lời nào về Lương Văn Hoa và Kỷ Ninh Chi.

Lương Văn Hoa thì , trăm phương nghìn kế soi mói khó, khắp nơi gây sự, gần như biến thái.

Chẳng qua là Văn Thanh giống Chương Phương Phương nịnh bợ bà , lấy lòng bà , con trai yêu con dâu hơn yêu ruột, bà liền mắt.

Văn Thanh chấp nhặt bà , bà ngày thường lảm nhảm thì thôi, giờ lặng lẽ cầm đồ của Văn Thanh tặng , bà còn lý lẽ !

Đây mâu thuẫn chồng nàng dâu, đây là vấn đề đạo đức, hành vi là phạm pháp!

Lương Văn Hoa kinh ngạc Kỷ Hữu Sinh, ly hôn?

Bọn họ cháu nội , Kỷ Hữu Sinh ly hôn với bà?

Kỷ Ngạn Quân gì.

Văn Thanh ôm c.h.ặ.t Hành Hành.

Kỷ Ninh Chi thấy chuyện càng ngày càng lớn, lập tức đến mức thể cứu vãn, vội vàng buông Văn Thanh , bước nhanh đến mặt Lương Văn Hoa, kéo tay Lương Văn Hoa :

“Mẹ, thôi, con cùng đòi đồ về.”

Nói , Kỷ Ninh Chi dùng sức kéo Lương Văn Hoa khỏi cổng sân.

Kỷ Ngạn Quân Văn Thanh và Hành Hành một cái, sang Kỷ Hữu Sinh, định đỡ ông Kỷ phòng ngủ.

Lúc Kỷ Hữu Sinh mở miệng :

“Văn Thanh , con đừng giận, khi đòi đồ về, các con về Nam Châu , con cố chấp đổi , mỗi năm các con đưa Hành Hành về một .”

Nói xong Kỷ Hữu Sinh tìm ghế, khó nhọc xuống :

“Ta đây chờ con đòi đồ về.”

Văn Thanh gì.

Kỷ Ngạn Quân đến hỏi Văn Thanh:

“Bế thằng bé mệt em?”

Văn Thanh khẽ đáp:

“Cũng tạm, ầm ĩ thế , Hành Hành sợ .”

Kỷ Ngạn Quân Hành Hành, Hành Hành mắt đỏ hoe, ôm c.h.ặ.t lấy cổ Văn Thanh, khuôn mặt bầu bĩnh dụi vai Văn Thanh.

Hắn đón lấy con, nhưng Hành Hành chịu.

Văn Thanh :

“Không , em ôm .”

“Thanh Thanh.”

Kỷ Ngạn Quân gì đó nhưng mở lời , cuối cùng giang tay ôm Văn Thanh lòng.

Văn Thanh tựa đầu n.g.ự.c Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân đột nhiên hỏi:

“Có kiếp em chỉ nhớ rõ chuyện ngày em lấy ?”

Văn Thanh:

“Ừm.”

“Vậy nếu sớm hơn nhớ rõ chuyện , em còn lấy ?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

Văn Thanh im lặng một lát đáp:

“Có lẽ là .”

câu trả lời cô thêm từ “ lẽ”, nhưng Kỷ Ngạn Quân vẫn cảm động hỏi:

“Tại ? Gia đình …”

Hắn gia đình phiền phức đến mức nào, bao nhiêu chuyện rắc rối, bao nhiêu kỳ lạ.

Văn Thanh :

“Vì Hành Hành.”

Còn vì tình yêu nữa chứ, vì cam lòng, tại những thứ phấn đấu đều thể đạt , mà tình yêu, tình , hạnh phúc đạt khi phấn đấu chứ?

thử xem .

Kết quả sự thật chứng minh, Kỷ Ninh Chi sẽ trở nên hiểu chuyện nhưng Lương Văn Hoa càng nước càng lấn tới.

Vì Hành Hành…

Kỷ Ngạn Quân xong, hôn lên trán Văn Thanh:

“Cảm ơn em.”

Văn Thanh .

“Mẹ.”

Hành Hành bi bô gọi, vẫn rõ ràng lắm.

Văn Thanh vuốt ve khuôn mặt béo tròn của con:

“Hành Hành, ở đây mà, nãy con giận , trách oan con .”

Hành Hành:

“Mẹ.”

Văn Thanh cúi xuống “chụt” một cái, hôn lên má mũm mĩm của Hành Hành.

Kỷ Ngạn Quân ngay đó cũng hôn một cái.

Hành Hành khúc khích rộ lên.

Tiếp theo Kỷ Ngạn Quân bế Hành Hành, kéo Văn Thanh nhà chính.

Kỷ Hữu Sinh cố ý vô ý xin Văn Thanh, vài lời “gia hòa vạn sự hưng”, Văn Thanh đều nhưng lên tiếng.

Kỷ Ngạn Quân ôm Hành Hành, Hành Hành chơi nửa ngày, ngủ trưa, ngáp một cái.

Kỷ Ngạn Quân đặt con ngang trong lòng, dỗ con ngủ.

Cho đến khi Kỷ Ngạn Quân đặt Hành Hành lên giường, đóng cửa phòng , Kỷ Ninh Chi và Lương Văn Hoa vẫn về.

“Cái bà Lương Văn Hoa , gây chuyện gì nữa đây!”

Kỷ Hữu Sinh vui .

Kỷ Ngạn Quân, Văn Thanh tiếp lời.

Một lát , Kỷ Ninh Chi và Lương Văn Hoa cuối cùng cũng trở về.

Kỷ Hữu Sinh, Kỷ Ngạn Quân, Văn Thanh hai họ.

Kỷ Ninh Chi , Lương Văn Hoa chậm rãi theo , vẻ mặt chột .

“Đồ ?”

Kỷ Hữu Sinh mở lời hỏi .

Kỷ Ngạn Quân thấy hai tay , nhíu mày.

Trong lòng Văn Thanh dấy lên một dự cảm lành.

“Đồ mà các đòi ?”

Kỷ Hữu Sinh sốt ruột hỏi nữa.

Lương Văn Hoa dám lên tiếng.

Kỷ Ninh Chi :

“Con và đến nhà đó, ban đầu nhà đó thấy chúng con còn niềm nở chào đón, đó mở miệng đòi quần áo và bản thảo thì đó giả vờ ngây ngô, quần áo bản thảo gì cả, đưa quần áo và bản thảo cho cô .”

Kỷ Ngạn Quân, Văn Thanh sững sờ.

Kỷ Hữu Sinh hỏi:

“Ý gì?”

Kỷ Ninh Chi trả lời:

“Tức là đòi về , thừa nhận đưa quần áo và bản thảo cho cô , cãi với cô , cô cứ khăng khăng từng thấy quần áo trẻ con bản thảo nào cả.”

“Vậy rốt cuộc bà đưa ?”

Kỷ Hữu Sinh tức hộc m.á.u hỏi.

Lương Văn Hoa khổ sở trả lời:

đưa, là cô đòi , cô quần áo Hành Hành mặc quá, Hành Hành tài, cô cũng quần áo cho cháu trai cháu gái nên hỏi con quần áo cũ của Hành Hành hoặc mẫu quần áo nào , con nghĩ đều là bạn bè nên con mới lấy đồ của Văn Thanh đưa cho cô . trở mặt liền chịu nhận!”

“Nhà cô bạn bè nào bán quần áo hoặc quần áo ?”

Văn Thanh hỏi.

Kỷ Ngạn Quân , đầu về phía Văn Thanh, thấy vẻ mặt Văn Thanh nghiêm túc, lập tức hiểu , sắc mặt liền đổi.

Lương Văn Hoa thành thật trả lời câu hỏi của Văn Thanh, :

“Con gái con dâu gì đó của cô cũng mở tiệm quần áo.”

Văn Thanh lập tức thấy lòng lạnh buốt.

--

Hết chương 126.

Loading...