Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 228: Không Dám Tin
Cập nhật lúc: 2026-01-14 15:39:58
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ Thống trả lời trực tiếp, mà giọng tràn đầy lo lắng, mềm mại gọi: [Ký chủ...]
Tô Linh Vũ lập tức hiểu .
Vẫn tìm thấy.
Giọng sữa nhỏ của Hệ Thống an ủi: [Thực , cảm thấy tìm thấy tung tích của Cố Yến Ảnh, cũng là chuyện . Cô nghĩ xem, tin tức, còn hơn là tìm thấy t.h.i t.h.ể của , đúng ?]
[ lợi hại như , là chúng quen thuộc, theo lý mà , sống c.h.ế.t đều thể tìm thấy dấu vết nha. cố tình cái gì cũng tìm thấy, cũng thấy lạ đấy.]
[Hắn chắc sẽ gia nhập tổ chức Vô Lượng nhỉ, thấy thể nào.]
Đương nhiên thể nào.
Trong lòng Tô Linh Vũ nhen nhóm một tia hy vọng, đáp một tiếng: [Ừ.]
Nghĩ đến dáng vẻ Tưởng Ngọc Phượng ôm đầu rống cùng cô, cổ họng cô khô khốc, cố gắng chớp mắt nén nước mắt, đầu về phía tủ đầu giường bên cạnh.
Trong phòng bệnh một ai, cô đang định nhoài lấy cốc nước, y tá đẩy cửa phát hiện cô tỉnh, lập tức trong mắt b.ắ.n ánh sáng vui mừng, hô vọng ngoài: "Đồng chí Tiểu Tô tỉnh !"
Sau tiếng hô , "ào ào" một cái, trong phòng bệnh đơn ít , dường như đó đều đợi ở ngoài phòng bệnh.
Tô Linh Vũ nghi hoặc .
Những đa phần cô quen, nhưng thấy cô bình an vô sự tỉnh , trong mắt bọn họ là trút gánh nặng, mặt mang theo nụ tươi sáng.
Cô quét mắt một vòng, thấy Hoắc Diễm, cũng thấy của đội tình nguyện.
Biết Tô Linh Vũ cần nghỉ ngơi, đám phiền lâu, hai ba câu, quan tâm quan tâm lượt rời .
Phòng bệnh yên tĩnh trở , Tô Linh Vũ hỏi cô y tá nhỏ: "Bọn họ đều là ai ?"
Cô y tá nhỏ : "Đều là lãnh đạo bệnh viện và quân đội, chắc là chuyện hôm qua dọa sợ , qua đây thăm hỏi, khéo gặp cô tỉnh , nên kích động ."
Tô Linh Vũ gật đầu, để ý lắm.
Cô là từ kinh thành qua đây chi viện chống lũ cứu hộ, ngộ nhỡ xảy chuyện, ảnh hưởng , những đó căng thẳng cũng là bình thường.
"Người của đội tình nguyện chúng , về kinh thành ?" Cô hỏi.
"Về kinh thành?" Trên mặt cô y tá nhỏ lộ vẻ ngạc nhiên, "Không ạ. Vì nghi ngờ đẩy cô xuống nước, bọn họ đều quản thúc , là rà soát từng một."
"Cái gì?" Tô Linh Vũ kinh ngạc thốt lên, bật dậy khỏi giường bệnh, một trận hoa mắt ch.óng mặt.
Mấy phút , cô y tá nhỏ rời .
Tô Linh Vũ hỏi rõ tình hình giường bệnh day thái dương, quả thực dám tin.
Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh, thậm chí còn đồng nghiệp khác vì nghi ngờ ám hại cô, cho nên quản thúc nghiêm ngặt, từ tối qua bắt đầu thẩm vấn?
Bác sĩ Trương nghi ngờ gì nữa chắc chắn là vấn đề, đồng nghiệp khác Tô Linh Vũ cũng dám trăm phần trăm vấn đề, nhưng Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh, cô kiên quyết tin bọn họ vấn đề!
Dường như Tô Linh Vũ đang nghĩ gì, Hệ Thống cũng : [Ký chủ, cô đoán sai, Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh vấn đề.]
[Tưởng Ngọc Phượng là già phản ứng chậm, nhưng Uông Nghi Linh... khoảnh khắc cô bác sĩ Trương đ.â.m xuống cô hành động , theo bản năng bảo vệ cô, cô .]
Tô Linh Vũ đau đầu: [ đỡ cho họ thế nào, rửa sạch hiềm nghi cho họ đây? chỉ cần chứng họ tay với là , đúng ?]
[Họ rõ ràng là quan tâm , đừng để đến cuối cùng, ngược vì mà chịu oan ức.]
Ngoài cửa.
Vương Vũ và Trần Chu đang canh gác , Trần Chu gật đầu rời , chuẩn báo cáo tin tức lên : Đã Tô Linh Vũ và Hệ Thống đều Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh vấn đề, thì vấn đề.
Tin tức báo lên, quá một tiếng đồng hồ, Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh sẽ thả .
Tô Linh Vũ suy nghĩ một lát, đợi nữa, xuống giường ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-vo-cu-phan-dien-cua-nam-chinh/chuong-228-khong-dam-tin.html.]
Đi đến ngoài phòng bệnh Vương Vũ chặn : "Phu nhân, cô ?"
Tô Linh Vũ quên cả quần áo bệnh nhân , nhanh: "Sư phụ và Uông Nghi Linh vì mà chịu oan ức , bảo thả họ ."
Nhắc đến chuyện , Vương Vũ lập tức : "Cô yên tâm, nghiêm trọng như ! Họ chỉ đưa hỏi chuyện thôi, hạn chế tự do thể lắm , đang đường đến thăm cô ."
"Vậy ..." Tô Linh Vũ dừng bước.
Vương Vũ khuyên nhủ: "Cô về giường nghỉ ngơi . Tối qua cô hoảng sợ, vất vả cả đêm, sáng nay lúc ngất dọa c.h.ế.t đoàn trưởng , dặn nhất định trông chừng cô."
Tô Linh Vũ ngất hôn mê mười mấy tiếng đồng hồ, bây giờ sắc trời bên ngoài tối đen .
Cô màn đêm ngoài cửa sổ, thần tình hoảng hốt.
Thu hồi tầm mắt, cô hỏi Vương Vũ: "Hoắc Diễm ?"
"Đoàn trưởng vẫn đang tiếp tục tìm , cũng liên hệ các huyện thị hạ lưu, bảo họ hễ tung tích giáo sư Cố thì mau ch.óng báo ."
Tô Linh Vũ hỏi: "Bây giờ chỉ Cố Yến Ảnh tìm thấy?"
Vương Vũ dè dặt cô một cái, gật đầu: "Vâng."
Tô Linh Vũ mím môi gật đầu: "Ừ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Cô lâu ăn gì , nhà ăn lấy chút đồ ăn cho cô nhé?"
"Được."
...
Tô Linh Vũ xưa nay thích sạch sẽ, càng thích , nhưng khi trở phòng bệnh, cô ngay cả gương cũng soi một cái.
Cô chỉ gõ gõ Hệ Thống, hỏi tình hình Hoắc Diễm, Hoắc Diễm gặp nguy hiểm, suy nghĩ của cô bay xa.
Ngẩn giường một lúc, cửa phòng gõ vang, Vương Vũ mang theo vẻ mặt tươi xách hộp cơm .
Món ăn đều là món Tô Linh Vũ thích ăn, cô một chút, cảm ơn Vương Vũ.
Đợi Vương Vũ rời , cô chậm rãi cầm bát đũa, ăn từng miếng nhỏ.
nhanh no , ăn vô, cơm canh chẳng vơi bao nhiêu.
Cô đang cơm canh dần nguội lạnh đến xuất thần, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng chuyện khe khẽ, cô chuyển mắt cửa, qua vài giây, cửa phòng đẩy .
Tưởng Ngọc Phượng và Uông Nghi Linh đến .
Trong đầu lướt qua dáng vẻ Cố Yến Ảnh quyết nhiên buông tay trong màn đêm, nước sông cuốn , dáng vẻ Tưởng Ngọc Phượng đau thương tột cùng xuồng cao tốc, sắc mặt Tô Linh Vũ càng trắng bệch, tay ôm đầu gối run rẩy.
Cô hiểu , Tưởng Ngọc Phượng thể mắng cô.
Cái đầu tiên thấy Tô Linh Vũ, hốc mắt Tưởng Ngọc Phượng đỏ lên, tới giường bệnh kéo tay cô, bắt mạch cho cô: "Sắc mặt cháu khó coi thế , tối qua sợ quá ?"
Bắt mạch xong : "Cũng may cơ thể ."
Uông Nghi Linh giỏi ngôn từ, gì cả, nhưng đôi mắt phượng lo lắng Tô Linh Vũ, sự quan tâm trong biểu cảm thể che giấu.
Tô Linh Vũ cảm thấy áy náy: "Cháu liên lụy thẩm vấn ."
"Cái đó tính là gì, thủ tục bình thường thôi." Tưởng Ngọc Phượng xua tay, "Chỉ cần chúng ngay thẳng, sẽ xảy vấn đề gì. Ngược là , xin cháu, nếu giới thiệu Trương Hạo Nhiên cho cháu, cháu cũng sẽ xảy chuyện, càng sẽ ..."
Nói đến đây, vẻ bi thương mặt bà càng đậm, nhưng nhanh che giấu .
Trong lòng Tô Linh Vũ như nhét một cục bông ướt.
lúc , giọng sữa nhỏ của Hệ Thống đột nhiên vui mừng thốt lên: [Ký chủ, ngay , bắt một chút động tĩnh của Cố Yến Ảnh!]