Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 268: Đề Nghị Phúc Hắc Của Hoắc Diễm
Cập nhật lúc: 2026-01-14 16:52:06
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Diễm : "Ý của là, dùng sự thật để chuyện. Trường tiểu học con em quân đội mở rộng huấn luyện cảm thống, trường tiểu học trực thuộc mở rộng, hai trường học tạo thành sự đối lập, xem huấn luyện cảm thống thực sự mang tác dụng cho học sinh ."
"Nếu hiệu quả của huấn luyện cảm thống , bên phía Hiệu trưởng Lý cần ông tiếp tục khuyên bảo, tận chức tận trách với học sinh như ông nhất định sẽ tự đổi suy nghĩ, chậm trễ chỉ là thời gian một học kỳ."
"Báo cáo lên như , chắc hẳn Bí thư Tần cũng thể hiểu."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Mắt Hạ Châu sáng lên, chủ ý quả thực tồi.
Tối qua ông xem mấy tiếng đồng hồ "Huấn luyện năng lực điều hòa cảm giác tri giác dụng cụ", theo phán đoán của ông, thứ tồi.
"Đa tạ Hoắc đoàn trưởng, bây giờ việc ngay!" Hạ Châu dậy, hả hê , "Bây giờ Lý Minh Hiệp chịu phối hợp, một học kỳ , xem ông sẽ hối hận đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, ha ha!"
"Ừ." Hoắc Diễm gật đầu.
Nhìn theo Hạ Châu rời , xuống bàn việc, trong đôi mắt phượng trầm tĩnh lướt qua một tia suy tính.
Một phút , cầm điện thoại lên, gọi máy bàn văn phòng Tô Linh Vũ.
Sau khi điện thoại kết nối, trong ống truyền đến một giọng ngọt ngào quen thuộc: "A lô, ai ?"
Khóe môi Hoắc Diễm khẽ nhếch: "Linh Vũ, là ."
"Hửm?" Tô Linh Vũ tò mò hỏi, "Sao giờ việc gọi điện thoại cho em, nhớ em ?"
Hoắc Diễm khẽ: "Phải, nhưng cũng chuyện với em."
"Chuyện gì?"
Kể chuyện Hạ Châu đến thăm, Hoắc Diễm hỏi: "Em thấy xử lý như ?"
"Đương nhiên !" Mắt hạnh Tô Linh Vũ sáng long lanh, tỏ vẻ khẳng định, "Ý tưởng của , đem hai trường học so sánh, sự tiến bộ do huấn luyện cảm thống mang sẽ càng sức thuyết phục! Đối với việc mở rộng , chừng sẽ đạt hiệu quả ít công to! Về nhà thưởng cho !"
Hoắc Diễm bật : "Thưởng cho cái gì?"
"Ừm..." Tô Linh Vũ nghĩ nghĩ, "Thưởng cho một cân đùi gà nhỏ? Đồ kho nhà Trần Linh Linh thật sự thơm, lúc đến đón em về nhà, chúng cùng mua nhé?"
Ý mặt Hoắc Diễm càng đậm: "Được."
Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, bắt đầu mong chờ tan tầm .
...
Viện nghiên cứu Đông y.
Tô Linh Vũ cúp điện thoại, lập tức tin cho Tần Trân.
Điều hai đều ngờ tới là, động tác của Hạ Châu cực nhanh, các cô mới chuẩn triển khai thảo luận một chút, bảo vệ gọi một cuộc điện thoại nội bộ , Hạ Châu đến thăm.
"Chắc là đến vì chuyện đấy." Tô Linh Vũ .
"Vậy mời ông ?" Tần Trân hỏi.
"Đi ." Tô Linh Vũ gật đầu.
Cô hành lang ngoài, phát hiện ngoài cổng Viện nghiên cứu Đông y ba đang .
Hà Minh Vũ và Lý Minh Hiệp cô đều quen, đàn ông trung niên mặc áo sơ mi quần tây, kẹp cặp táp giữa hai , chắc chính là Cục trưởng Cục giáo d.ụ.c Hạ Châu.
Ba cùng đến, đa phần là họp.
Tô Linh Vũ thấy thế cũng xuống lầu, đợi Tần Trân dẫn mấy tới, khi chào hỏi, trực tiếp dẫn đến văn phòng nhỏ ở tầng một tòa nhà hai.
Ngồi xuống trong phòng họp, Tô Linh Vũ chủ động hỏi: "Cục trưởng Hạ, mục đích ông đến là..."
Hạ Châu , thẳng vấn đề : " qua đây, là nhận chỉ thị của cấp , bảo nhất định thuyết phục Hiệu trưởng Lý đồng ý hợp tác với đồng chí Tiểu Tô, mở rộng chuyện huấn luyện cảm thống trong trường học."
Lý Minh Hiệp hừ một tiếng, vẻ mặt " sớm đoán ".
Hạ Châu để ý đến ông , tiếp tục : " mà, bây giờ suy nghĩ của đổi . cảm thấy Hiệu trưởng Lý từ chối !"
"Thật ?" Lý Minh Hiệp ngạc nhiên hỏi ngược , đưa mắt Tô Linh Vũ, dường như đang quan sát xem cô tức giận .
Tô Linh Vũ sớm nội tình, .
Hạ Châu : "Đương nhiên là thật, nhưng mà, cũng một yêu cầu!"
"Yêu cầu gì?" Lý Minh Hiệp cảnh giác hỏi.
Hạ Châu : "Cạnh tranh! Đã ông sống c.h.ế.t chịu phối hợp với đồng chí Tiểu Tô, trường tiểu học trực thuộc và trường tiểu học con em quân đội một nhóm đối chiếu! Hai trường các ông hình thành quan hệ cạnh tranh, thi cử đồng bộ, so sánh thành tích!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-vo-cu-phan-dien-cua-nam-chinh/chuong-268-de-nghi-phuc-hac-cua-hoac-diem.html.]
"Hôm qua nghiên cứu cuốn sách đồng chí Tiểu Tô xuất bản. Trong sách , huấn luyện cảm thống hiệu quả, nhanh thì một tháng thành hiệu, chậm thì ba tháng cũng tiến bộ, đúng ?" Hạ Châu về phía Tô Linh Vũ.
Tô Linh Vũ gật đầu: "!"
Hạ Châu : "Vậy thì đúng !"
"Mấy ngày nữa, sắp xếp hai trường học tiến hành thi khảo sát , kỳ nghỉ đông thi cuối kỳ thống nhất một nữa. Tổng hợp thành tích hai thi, so sánh dọc mức tăng trưởng thành tích của từng học sinh, so sánh ngang thành quả giảng dạy của hai trường, xem học sinh trường nào tiến bộ lớn hơn!"
"Dùng sự thật để chuyện, xem huấn luyện cảm thống rốt cuộc đáng để mở rộng !"
"Đồng chí Tiểu Tô, Hiệu trưởng Hà, hai thấy thế nào?"
Tô Linh Vũ gật đầu.
Tuy tình hình giáo viên, tình hình học sinh của hai trường đều khác biệt, nhưng so sánh là biên độ tiến bộ của học sinh, cũng coi như công bằng công chính.
Hà Minh Vũ cũng dị nghị.
Sau khi đạt ý định hợp tác với Tô Linh Vũ, ông liền bắt đầu thu thập thông tin về trại huấn luyện cảm thống khắp nơi, đứa con nhà họ hàng từng học mấy tháng, ông liền đặc biệt đến nhà thăm hỏi.
Đứa trẻ nhà họ hàng hơn ba tuổi ngọng líu lô, chỉ cần nơi âm thanh môi trường ồn ào một chút, là bịt tai hét toáng lên, ngày nào cũng c.ắ.n móng tay.
Huấn luyện mấy tháng , đứa trẻ chỉ chuyện rõ ràng, còn thỉnh thoảng hét lên nữa, mà ngày nào cũng híp mắt, đáng yêu.
Ít nhất ông qua, đứa trẻ đó đây từng "bất thường".
Bên cạnh ví dụ thực tế, ông ôm kỳ vọng lớn đối với huấn luyện cảm thống.
Lý Minh Hiệp nhíu mày im lặng.
Hạ Châu hỏi ông: "Lý Minh Hiệp, thư khiêu chiến ông dám nhận ?!"
Lý Minh Hiệp thổi râu trừng mắt: "Đừng dùng phép khích tướng với , cái vô dụng! Ồ, ông gọi khác là đồng chí Tiểu Tô và Hiệu trưởng Hà, gọi là gọi thẳng tên húy, cho ông mặt mũi quá hả?"
"Ông cứ ông dám , nếu ông dám, ông chính là kẻ hèn nhát!" Hạ Châu cũng đập bàn hét.
Hai mắt to trừng mắt nhỏ, nhất thời giằng co xong.
Tần Trân giảng hòa: "Đều thực tiễn cho hiểu đúng đắn, phương pháp khả thi nha! Hai trường học so sánh, càng sức thuyết phục. Nhỡ thành, Hiệu trưởng Lý ông cũng càng lý do, từ chối càng hùng hồn hơn ?"
Hà Minh Vũ đầy ẩn ý: "Hiệu trưởng Lý đây là sợ thua chứ gì?"
Lý Minh Hiệp bực bội : "Được , đừng khích tướng nữa! cũng chẳng thiệt thòi gì, đồng ý!"
Hạ Châu lớn "ha ha" một tiếng: "Được, cứ quyết định thế !"
Tô Linh Vũ và Tần Trân , cũng .
Sắp xếp như .
Có so sánh, mới động lực!
Hơn nữa...
Tần Trân ghé tai Tô Linh Vũ, nhỏ: " cứ đợi Hiệu trưởng Lý qua đây cầu xin chúng !"
"Được , chuyện xong , tan họp ." Hạ Châu , "Đồng chí Tiểu Tô các cô còn việc bận, chúng phiền nhiều nữa."
Bước khỏi cổng viện, thấy vẻ mặt như trút gánh nặng của Lý Minh Hiệp, Hạ Châu hừ hừ, vẫn nhắc nhở: "Lão Lý, là bạn bè nhiều năm, thực vẫn khuyên ông đồng ý với đồng chí Tiểu Tô..."
Ông còn dứt lời, Lý Minh Hiệp liền cảnh giác trừng mắt ông, như thể ông là thú dữ nước lũ gì đó: "Đừng khuyên nữa, sẽ đồng ý !"
Hạ Châu phản ứng của ông chọc tức c.h.ế.t, cũng gân cổ lên hét: " đều là cho ông, ông... Thôi, ông cứ đợi đấy mà xem, bây giờ là ông từ chối , chừng ông lóc kêu gào đến cầu xin !"
"Hừ!" Lý Minh Hiệp thèm để ý phất tay, " mới tin cái tà đạo của ông! Nếu thật sự ngày đó, từ chức, nhảy từ nóc trường học xuống, cũng tuyệt đối cầu xin khác!"
Hạ Châu ngửa mặt lên trời "ha ha" một tiếng, thèm khuyên nữa.
Cái lão già , ông cứ đợi xem trò của ông !
Đợi lúc ông nhảy lầu, ông mua một dây pháo đến chúc mừng ông thăng thiên!
Lặng lẽ cuộc đối thoại của hai , Hà Minh Vũ ở bên cạnh .
Ông đang tính toán trong lòng, nên bảo con gái cũng gửi con đến đây ?
Tuy cháu ngoại trong nhà mới hai tuổi, nhưng giáo d.ụ.c cũng bắt đầu từ khi còn nhỏ mà!