Cũng Chu Phóng chị gái dọa sợ thế nào, hồi lâu lên tiếng.
Chu Dư dịu giọng: “Không chị ép buộc em, mà là bây giờ em còn trẻ, nhiều thứ thấu, đợi đến lúc hối hận thì muộn .”
Chu Phóng chớp chớp đôi mắt đang cụp xuống, khuôn mặt chân thành tha thiết của Chu Dư bỗng nhiên chút phiền muộn.
Cậu thấy nhà chị gái đang sửa sang, dạo ăn uống cũng hơn nhiều, bụng chị gái lớn thêm một chút, trong nhà cũng thấy chuẩn đồ đạc cho trẻ con.
Những thứ chắc chắn cần ít tiền nhỉ?
Tuy bữa tối Chu Dư và Cố Dã đều đang tự kiếm tiền, nhưng Chu Phóng vẫn thể yên tâm thoải mái tiêu tiền của chị gái rể, kiếm tiền khó khăn bao.
Hơn nữa ở tuổi của sớm hoặc là lên đại học hoặc là học trung cấp hoặc là giống ngoài thuê , còn ai học cấp ba nữa?
Học cấp ba cũng giáo d.ụ.c bắt buộc, tốn ít tiền trong nhà còn thiếu một kiếm tiền, hơn nữa nếu giống như chị học một năm lớp 12 thì cũng thôi , nhỡ may mắn thi đỗ đại học thì ?
Học phí đại học còn cao hơn cấp ba, học đằng đẵng bốn năm trời đấy!
Lúc đó cháu trai hoặc cháu gái nhỏ mới đầy một tuổi, chị gái cũng thể ngoài , chỉ dựa một rể chẳng mệt c.h.ế.t ?
Tuy cảm thấy Cố Dã nuôi gia đình là chuyện đương nhiên.
nên cộng thêm cả việc nuôi .
Chu Dư còn khuyên thêm, đầu Chu Phóng nghiêng , mặt cũng lộ vài phần lạnh lùng, thản nhiên : “Chị căn bản em gì, em học, cũng thích học, chị nếu học cứ việc tự mà học, đừng lôi em .”
Lúc Chu Dư kết hôn Chu Phóng nghĩ kỹ , sẽ bao giờ gánh nặng cho chị gái nữa.
Làm gì chuyện chị gái kết hôn còn mang theo em trai, hơn nữa còn thành niên , hai nương tựa Chu Dư ép buộc học thì thôi.
Bây giờ thể còn ăn bám nhà chị gái rể.
Truyền ngoài chị gái thế nào?
Chu Dư lời lông mày nhíu , cũng giận, cô tâm tư của Chu Phóng, bèn chuyển lời : “Tiểu Phóng, chị em hiểu chuyện liên lụy chị, nhưng chúng là một nhà, em thể nghĩ như ? Bây giờ chị thể kiếm tiền, nuôi em học thể, em đừng lo, chị...”
Chu Dư càng gấp gáp trong lòng Chu Phóng càng một cảm giác trống rỗng, dứt khoát mất kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng: “Chị , đó là chị hiểu em, nếu ngay từ đầu bỏ học thì còn đỡ, bây giờ em ở bên ngoài thuê theo bọn họ chơi bời, tâm hồn cũng hoang dại , thể còn an an trong lớp học sinh ngoan như chị ?”
Cậu xong đầu cũng ngoảnh : “Em về đây.”
Chu Dư lời của Chu Phóng cho ngẩn ngơ.
Chu Phóng lúc đó bỏ học, là vì Chu Dư kết hôn ai nuôi nữa nên tự chủ rời khỏi trường học.
Cô vốn dĩ vì chuyện mà luôn áy náy tự trách, Chu Phóng như , cô chút là lời thật cố ý lẫy.
Cô thế mà nghĩ đến tầng nghĩa , chẳng lẽ Chu Phóng thật sự vì xã hội chơi bời nên học nữa?
Mặc dù hiểu Chu Phóng thể nào ý trách , nhưng Chu Dư vẫn nhịn tự trách.
Nếu cô kiên trì một chút thì , Chu Phóng chừng thi đỗ đại học .
Nghĩ ngợi, trong lòng Chu Dư dâng lên một nỗi mất mát, chỉ cảm thấy khó chịu vô cùng, nhưng bên ngoài còn việc xong, cô lê bước chân nặng nề ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-107-noi-long-cua-chi-gai-va-su-an-ui-cua-co-da.html.]
Cố Dã là đầu tiên phát hiện sự bất thường của Chu Dư, thẳng tới hỏi: “Sao thế? Cãi ?”
Vừa nãy lúc Chu Phóng từ trong phòng mặt mũi khó coi , nhưng còn kịp hỏi chuyện, Chu Phóng thẳng.
Lưu Cảnh Thiên vốn đang đợi Chu Phóng, Chu Phóng cũng đuổi theo mất.
Chu Dư lắc đầu, đó sân.
Cố Dã : “Đều cả .”
Đặng Chí Cao vội ca đêm, Trần Viên Viên còn về nhà việc, Lưu Cảnh Thiên là cái đuôi của Chu Phóng.
Chu Dư nặn một nụ : “Không , việc , em bếp.”
“Đặng Chí Cao xong việc .” Cố Dã dứt khoát đến bên cạnh cô.
Tuy bình thường chậm chạp vô cùng, nhưng vẻ thất vọng và buồn bã rõ ràng mặt Chu Dư thể .
Trong mắt Chu Dư mang theo chút kinh ngạc nhàn nhạt: “Cậu xong hết á?”
Việc còn tuy nhiều, nhưng Đặng Chí Cao thế mà nhanh ?
Cố Dã khỏi chút đắc ý, : “Cũng xem là em của ai.”
Mặc dù đó Đặng Chí Cao tiếng nào bỏ , đó là do Đặng Chí Cao ngốc.
đến việc, mấy em của đều tệ, thể nhận sự công nhận của Chu Dư, trong lòng Cố Dã cũng vui.
Chu Dư dáng vẻ trẻ con của Cố Dã tâm trạng hơn một chút: “Vậy , thế việc của xong ? Hôm nay em thể tắm ?”
Chu Dư tâm trạng Cố Dã cũng nhịn nhếch khóe môi: “Tắm thì , nhưng bồn cầu vẫn lắp xong...”
Anh bỗng nhớ gì đó : “Hay là tìm cho em cái bô nhé?”
Chu Dư tưởng tượng cảnh đó, mặt đỏ bừng lên: “Em uống ít nước là , bớt mấy lời linh tinh .”
Sau đó vội vàng về phòng lấy đồ phòng tắm.
Lúc qua sân Chu Dư còn thấy chiếc váy mới treo dây, nghĩ đến vòi hoa sen chắc cũng lắp xong , tâm trạng càng hơn.
Cô kiểu gì cũng tống đến trường học, cô thì để Cố Dã , để Lưu Cảnh Thiên .
Cùng lắm thì phiên , trói cũng trói trường học!
phiền não khi Chu Dư dội dòng nước nóng lên thì biến mất.
Quá thoải mái .
Đèn trong nhà vệ sinh cũng đổi thành đèn sợi đốt sáng trưng, cái đèn vàng mờ mờ ảo ảo quả thực bật cũng như bật.
Cô thầm nghĩ, trong nhà cái gì cần lắp thì vẫn mau ch.óng lắp thôi, lắp sớm hưởng thụ sớm, con đời thì thời gian lo mấy chuyện nữa.
Chu Dư bắt đầu suy nghĩ về chuyện mở rộng quy mô mà Đặng Chí Cao lúc chiều.