[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 118: Bữa Ăn Mấy Trăm Tệ Hóa Thuốc Xổ

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:22:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Thanh Xuyên sững sờ tại chỗ, cảm thấy nhầm .

 

Bây giờ thì ?

 

Cố Thanh Xuyên cảm thấy nhục nhã ê chề, vô ánh mắt đang dò xét , cảm thấy bây giờ giống như một chú hề trong rạp xiếc.

 

Mọi xì xào bàn tán chắc chắn đều đang nhạo , bàn tán về .

 

Cố Thanh Xuyên thể chịu đựng nữa, đẩy mạnh bác cả Cố một cái bỏ chạy.

 

Chạy một đoạn, cảm thấy bụng đau quặn, cơn đau như suối phun trào, vốn định chạy ngoài, bất giác chạy về phía nhà vệ sinh của nhà ăn.

 

Bác cả Cố cũng cảm thấy bụng đau hơn, ông nghiến răng : “Ông mua thêm gạo, tối nấu cơm, ăn rau xanh!”

 

Không thể mua thêm thịt về nữa!

 

Bếp trưởng hỏi: “Giám đốc, tiền ạ?”

 

“Cái ông cũng hỏi ? Tuyển kế toán gì!” Hét xong câu đó, bác cả Cố cũng chạy về phía nhà vệ sinh.

 

Bây giờ ông đau lòng đau bụng.

 

Hôm nay Cố Dã lừa hơn năm nghìn tệ.

 

Còn tốn mấy trăm tệ ăn một bữa t.h.u.ố.c xổ.

 

Bây giờ trong lòng ông hận Cố Dã thấu xương.

 

 

“Anh rể, ông bác cả giám đốc của bây giờ phát hiện ?” Ra khỏi nhà máy một đoạn khá xa, Chu Phóng mới hì hì hỏi.

 

Sau lưng là mấy chục cân sườn heo, tuy như chật, nhưng trong lòng vui.

 

Ai bảo ông bác cả Cố và Cố Thanh Xuyên coi thường khác?

 

Nhất là cái tên Cố Thanh Xuyên đó!

 

Cố Dã thờ ơ : “Kệ ông , dù sớm muộn gì ông cũng phát hiện .”

 

“Ông thật sự sẽ tìm chúng gây sự chứ?” Chu Phóng yên tâm hỏi.

 

Cố Dã khẩy một tiếng: “Cậu , cả nhà họ sĩ diện nhất, cho ông cái đó, ông đến cầu xin là may mắn lắm .”

 

Chu Phóng nín : “Vẫn là rể bản lĩnh.”

 

Rồi bất bình : “Thằng em họ của cũng quá khốn nạn, loại như học xong ngoài càng là đồ cặn bã.”

 

Cố Dã giả vờ như chuyện gì : “ cũng cách nào, học giỏi, hạng mười đấy.”

 

Chu Phóng nhẹ một tiếng: “Đó là rể em lúc đó xếp hạng mấy, nếu em còn học, thằng Cố Thanh Xuyên đó thể em treo lên đ.á.n.h.”

 

Cố Dã nhanh ch.óng hỏi: “Hạng mấy?”

 

Chu Phóng sững sờ, cảm thấy hình như trúng kế của rể ?

 

Cố Dã hỏi một nữa: “Rốt cuộc là hạng mấy? Không là định khoác lác mà nghĩ nên bịa thế nào chứ?”

 

Lần kích động Chu Phóng, Chu Phóng vốn là một nhóc bồng bột, chịu sự khiêu khích.

 

Chu Phóng nghĩ , cảm thấy cũng gì, bèn tự hào : “Em lúc đó, nào cũng là hạng nhất khối, hạng nhì còn em bỏ xa một đoạn dài.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-118-bua-an-may-tram-te-hoa-thuoc-xo.html.]

Cố Dã giả vờ kinh ngạc: “Lợi hại ?”

 

Thực tối qua từ Chu Dư , chuyện Chu Phóng tự hào, với tư cách là chị gái, Chu Dư chỉ còn tự hào hơn cả Chu Phóng.

 

Chu Phóng tưởng Cố Dã tin, chút đỏ mặt, lớn tiếng hét lên: “Em lừa gì? Anh tin thì hỏi chị em, lúc đó em ai họp phụ , thầy cô cũng gì em!”

 

Lúc đó Chu Dư bận thêm, ít khi họp phụ cho Chu Phóng.

 

Nói đến đây, Chu Phóng chút chua xót.

 

Cái tên Cố Thanh Xuyên đó, dù cũng bố bên cạnh, chỉ hai chị em nương tựa .

 

trong lòng chị gái , và chị gái cũng khổ tâm, cũng chị gái ghen tị với những gia đình trọn vẹn của khác, nên hai chị em đều ăn ý nhắc đến những chuyện mặt đối phương.

 

Giống như đó là một vết sẹo, chạm sẽ chảy m.á.u ngừng, đều đau khổ.

 

Cố Dã xong trong lòng cũng khó chịu, thương Chu Dư, cũng đồng cảm với Chu Phóng.

 

Thế là giả vờ thoải mái : “Vậy , học, họp phụ cho ?”

 

Chu Phóng kịp phản bác, Cố Dã : “Rồi thi hạng nhất trường, rể côn đồ của , để xem, một tên côn đồ nhỏ như còn dạy con hơn cả giám đốc nhà máy.”

 

Chu Phóng xong cũng nhịn , : “Vậy em thi hạng nhất là do em thông minh, chứ .”

 

Cố Dã hỏi ngược : “Cậu nghĩ Cố Thanh Xuyên học giỏi là do ông bố giám đốc của nó dạy dỗ ?”

 

“Ông dạy con.” Chu Phóng trả lời dứt khoát.

 

cũng nhận , rơi bẫy của rể .

 

Thế là buồn bực : “Anh rể, em khuyên em học, nhưng em thật sự gây thêm phiền phức, gánh nặng cho và chị, em và chị , nhưng em đoán , nên em thật với , dù khuyên em cũng vô ích, em dự định của riêng .”

 

Tuy quen Cố Dã lâu, nhưng Chu Phóng và Cố Dã tiếp xúc ít.

 

Cậu hiểu Cố Dã hơn chị gái, nên khi chị gái và rể hòa thuận, thực công nhận Cố Dã .

 

Tương tự, Cố Dã cũng hiểu khá nhiều, thậm chí những điều Chu Dư phát hiện , Cố Dã với tư cách là đồng giới đều thể nhận .

 

Cố Dã trả lời thẳng đoạn dài của Chu Phóng, cũng lười khuyên nhủ nhiều.

 

Anh chỉ hỏi: “Cậu luôn gì cũng như , hôm nay còn cảm thấy đều như ?”

 

Chu Phóng nhớ văn phòng của nhà thiết kế, thành thật lắc đầu: “Không giống.”

 

“Chu Phóng, hối hận vì kiên trì học hành.” Cố Dã nhàn nhạt .

 

Chu Phóng Cố Dã về chuyện của chút ngạc nhiên.

 

Cố Dã ít khi những chuyện .

 

Chu Phóng hỏi: “Tại học?”

 

Cố Dã : “Cậu nên hỏi tại hối hận, vì bây giờ đang đối mặt với lựa chọn .”

 

Chu Phóng im lặng một lúc, cam lòng hỏi: “Vậy tại hối hận?”

 

“Vậy thì ?” Chu Phóng chút hiểu.

 

Cố Dã nhẹ một tiếng: “Nhóc con, còn trẻ. Xã hội bây giờ gì là thể ? Cậu cũng cần tấm bằng cấp tấm vé cửa, hơn nữa những thứ tự học trong sách , nếu thì ý nghĩa của trường học là gì? Bán thêm cho vài cuốn sách là ?”

 

“Ngay cả khi ước mơ của một công nhân một nông dân, học tập cũng thể cho nhiều cơ hội lựa chọn hơn. Một công nhân kỹ thuật và một công nhân dây chuyền là khác , một nông dân cần cù việc đồng ruộng mỗi ngày và một nhà nông học nghiên cứu sản phẩm nông nghiệp mới cũng khác .”

 

 

Loading...