[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 143: Tôi Hiểu Chuyện Nghe Lời Thì Đáng Bị Khổ Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:22:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Vĩ Quang lời của Chu Dư cho mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên .

 

Bị mắng một trận thì thôi , mắng là đứa con gái nhiều năm gặp, là một đàn ông, Chu Vĩ Quang chỉ cảm thấy thể diện của Chu Dư ném xuống đất giẫm đạp.

 

Ông lạnh mặt, hai lời liền đẩy Chu Dư ngoài, ai ngờ thím Lý và thím Trần chắn phía :

 

“Con gái ông ông quả sai chút nào! Tiểu Dư đang m.a.n.g t.h.a.i mà ông còn động tay, ông ?! Cầm thú!”

 

Đặng Chí Cao cũng mặt Chu Dư, trừng mắt Chu Vĩ Quang.

 

Chu Vĩ Quang tức giận : “Hai trông cũng là ! Nó là bậc con cháu mà năng như thể thống gì ! Hơn nữa cũng dạy dỗ nó! Trong xưởng là nơi để những chuyện !”

 

Thím Lý lạnh một tiếng: “ cho ông , hết sẽ bỏ rơi con cái của ! Cũng sẽ để con gái vị thành niên nuôi con trai! Càng cầm tiền và nhà cửa vốn thuộc về con cái để cao chạy xa bay với đàn ông khác!”

 

Nếu những việc Chu Vĩ Quang một nam công nhân còn cảm thấy thể hiểu , thì khi thím Lý đổi giới tính như , những nam công nhân còn thấy hành vi của Chu Vĩ Quang thể hiểu giờ cũng cảm thấy đúng.

 

Trong lòng họ, vợ c.h.ế.t thì c.h.ế.t , vẫn sống tiếp chứ? Chẳng lẽ còn ở thờ vợ quá cố ? Đã kết hôn, cắt đứt quan hệ với con cái đó cũng thể chấp nhận.

 

khi thím Lý như , họ đặt cảnh nếu c.h.ế.t, vợ cầm tiền của lấy chồng khác sinh con, bỏ rơi con cái của họ…

 

Thế thì ?!

 

Lập tức một nam quản đốc trong xưởng chịu nổi nữa, tới với Chu Vĩ Quang: “Cái gì của con cái ông thì trả cho chúng nó , đừng chuyện trở nên quá khó coi, ông xưởng trưởng của chúng quan tâm đến thể diện nhất mà, gần đây còn mở rộng nữa! Nếu chuyện hổ như truyền ngoài, công việc của ông cũng đừng hòng giữ .”

 

Chu Vĩ Quang lời quản đốc, cơn tức đành nuốt bụng, răng hàm cũng sắp nghiến nát.

 

đối mặt với mấy đang hùng hổ dọa , ông qua loa cho qua chuyện rõ ràng là thể.

 

Chu Vĩ Quang nén giận : “Chu Dư, dù cũng là bố con, con tự nghĩ xem, con tiền nhà, ? Em trai con ? Chẳng lẽ chúng đường ngủ, hít gió tây bắc mà sống ?”

 

Ánh mắt Chu Dư lóe lên, môi mím .

 

Chu Vĩ Quang dường như thấy hy vọng, tiếp tục : “Tiểu Dư, con lúc nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất, con luôn là cục cưng của bố. Bố bao nhiêu năm nay con chịu ít khổ cực, thế , bố cho con thêm ba nghìn tệ, những chuyện đây nữa, ?”

 

Chu Vĩ Quang xong, l.ồ.ng n.g.ự.c như rỉ m.á.u.

 

Ba nghìn tệ đấy!

 

Ông tiết kiệm bao lâu mới đủ ba nghìn tệ?

 

Chu Vĩ Quang cảm thấy nhân nhượng hết mức .

 

Đặng Chí Cao đầu mặt Chu Dư, vẻ mặt tức giận ban đầu của Chu Dư dần dần bình tĩnh .

 

Anh khỏi nghĩ, chẳng lẽ bà chủ định thỏa hiệp?

 

Đặng Chí Cao cảm thấy trong lòng chút bất an.

 

cũng thể hiểu , cũng , Chu Vĩ Quang dù cũng là bố ruột của bà chủ, dù thế nào cũng thể ép cả nhà đến đường cùng ?

 

Anh đang nghĩ như , Chu Dư đang che ở phía đột nhiên gạt tay Đặng Chí Cao , lên phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-143-toi-hieu-chuyen-nghe-loi-thi-dang-bi-kho-sao.html.]

Giọng cô bình thản, chút bi thương:

 

“Lúc ông mang nhà và tiền , ông nghĩ và em trai sống thế nào ? Cả nhà đến một trăm tệ, chỉ thể bỏ học nuôi Chu Phóng và bản , việc bẩn nhất, mệt nhất đều qua, chỉ để thể cùng Tiểu Phóng sống sót!”

 

“Khi các đang nghĩ xem ăn gì ngon, chơi, con trai nên học lớp bổ túc nào, thì đang đau đầu vì một đồng tiền để bẻ thành hai nửa! Làm để c.h.ế.t đói!”

 

hiểu chuyện lời thì đáng khổ tội ? ngoan ngoãn thì nên đem đồ của dâng cho khác ? Cục cưng của ông bao nhiêu năm nay ngay cả gió tây bắc cũng hít, lòng ông đau ?!”

 

Chu Dư với vẻ mặt phẫn uất, cả run rẩy, thím Trần vội vàng đỡ lấy cô.

 

Trước khi đến cô nghĩ, nổi nóng với Chu Vĩ Quang, tức giận hại đáng.

 

khi những lời đó của Chu Vĩ Quang, trái tim vốn nguội lạnh của Chu Dư như ném dung nham sôi sục.

 

Cô thấy đáng cho hiền lành bụng, đáng cho em trai thông minh đáng yêu, và càng đáng cho chính !

 

Chu Vĩ Quang cũng tức điên lên, ánh mắt của các đồng nghiệp ông đổi, khinh bỉ, xem kịch, trêu chọc.

 

Ông ở trong xưởng sống cũng khá , bình thường ít đắc ý, bây giờ đều đang xem trò của ông .

 

Chu Vĩ Quang tức giận : “Dù thế nào nữa cũng cho con sự sống, con gì cũng thể với như ! Trong mắt con còn bố ? Tính toán với rõ ràng như , con cũng nghĩ xem thì con! Ba nghìn tệ, con thì lấy, thì cút cho !”

 

Chu Dư Chu Vĩ Quang, những ảo tưởng về ông trong lòng sụp đổ, cô khuôn mặt quen thuộc xa lạ , chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

 

Sự sống.

 

Chu Vĩ Quang ông cũng dám cho cô một mạng sống?!

 

Kiếp khi cô khó sinh, cuộc điện thoại cuối cùng chính là nhờ y tá gọi cho Chu Vĩ Quang, ông trả một ít tiền để cứu mạng .

 

cuối cùng cô c.h.ế.t bàn đẻ lạnh lẽo.

 

Mạng sống mà Chu Vĩ Quang cho Chu Dư sớm còn nữa!

 

khẩy một tiếng: “Ông cũng dám sinh , ông kết hôn với là do bà ngoại trợ cấp, ông tái hôn cầm di sản của và bà ngoại , về mạng sống của , ngoài việc cung cấp một con tinh trùng ông còn cung cấp cái gì nữa?! Ông là một thằng đàn ông ở rể ăn bám! nhận một bố vô dụng như ông!”

 

Chu Dư mắng xong liền nhanh nhẹn lùi về phía .

 

Chu Vĩ Quang quan tâm nhất chính là điều , trong ký ức, vài cãi hiếm hoi của ông cũng là vì ông ở rể chế giễu về nhà trút giận lên .

 

Đánh rắn đ.á.n.h bảy tấc, Chu Vĩ Quang sụp đổ, cứ nắm lấy điểm của ông .

 

Chu Vĩ Quang tức đến ôm n.g.ự.c run rẩy , ông cảm thấy đứa con gái lớn từng vô cùng ngoan ngoãn, yên tâm đổi, biến thành một con rắn độc ích kỷ!

 

Nó còn nhỏ tuổi mà thể những lời như với một lớn tuổi như ông , nó lúc đó ông mang cái danh sống khổ sở thế nào ?

 

Thì bao nhiêu năm nay Chu Dư đến tìm ông vì hiểu chuyện, mà là đang nghĩ cách để cho ông một đòn chí mạng! Thì oán hận, mà là oán khí ngút trời!

 

Nó là chị của Chu Phóng, nuôi lớn em trai là chuyện đương nhiên ? Chưa đến việc ông tái hôn tiện về thăm hai chị em, chỉ chị cả như , đây đều là những việc nó với tư cách là chị nên , ý của nó như là đang nuôi con cho ông ?!

 

Chu Vĩ Quang tức đến suýt thở nổi, trong mắt ông bùng cháy ngọn lửa hừng hực, hận thể thiêu Chu Dư thành tro bụi:

 

“Mày cho rõ đây, tao chính là trời, uổng công lúc nhỏ tao còn thích một đứa con gái như mày nhất, coi như tao mù! Mày đòi tiền, đòi nhà của tao?! Tao cho mày , cửa ! Đừng mà mơ! Sau tao coi như đứa con gái như mày, cũng thằng con trai Chu Phóng !”

Loading...