Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 163: Ngàn năm nhân sâm, cự vô bá Thái Tuế, phát tài
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:53:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chú Tiêu?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt mặt ngơ ngác ngờ vực chú Tiêu đang vất vả 'leo núi'.
"Hô hô hô... Ngọn núi cao quá, oa, nhân sâm, ít nhất cũng hạng năm!"
Tiêu Khắc cố gắng bò bò bò, bò đến cạnh tủ vươn tay rút một cây lan điếu xanh , mắt sáng như .
"Cạch"
Một gốc lan điếu rút , Tiêu Khắc ôm c.h.ặ.t đếm từng lá từng lá, đôi mắt còn sáng hơn đá quý.
"Phát tài , là thất phẩm... Bán cho Kiều Kiều mua quần áo..."
Tiêu Khắc ôm nhân sâm ngây ngô cất lòng, ôm tủ cố gắng bò tiếp, cứ như cọ tủ gãi ngứa trông đặc biệt đáng khinh.
Thẩm Kiều Kiều ban đầu còn nghĩ đang diễn trò nhưng càng càng thấy , đây chẳng là "thấy tiểu nhân" trong truyền thuyết ?
(Thấy tiểu nhân: ám chỉ việc ảo giác, thấy những hình ảnh kỳ lạ, thật do trúng độc nấm)
Má ơi!
May mà cô với Tiểu Nguyệt Nguyệt ăn nấm xào.
Nếu mà cả nhà cùng "thấy tiểu nhân", với cái tính ương bướng của con bé Tiểu Nguyệt Nguyệt , nó mà tưởng cô với Tiêu Khắc là sâu bọ thì cũng thể lắm.
"Mẹ ơi, chú Tiêu ạ?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt lo lắng hỏi.
Cô bé sợ cây lan điếu quý giá của sẽ chú Tiêu nhổ hết, chắc sẽ đ.á.n.h chú một trận tơi bời.
"Trúng độc nấm , con thấy , nấm dại núi thể ăn bừa , cẩn thận là sẽ giống chú Tiêu của con đấy."
Có ví dụ sẵn Thẩm Kiều Kiều lập tức phổ cập kiến thức cho Tiểu Nguyệt Nguyệt.
"Thấy tiểu nhân" còn là triệu chứng nhẹ, một loại nấm độc là thể g.i.ế.c đấy.
"Chú Tiêu sẽ c.h.ế.t ?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt càng lo lắng hơn, cô bé vẫn khá thích chú Tiêu. Nếu chú c.h.ế.t thì ai sẽ cùng cô bé leo núi chơi nữa?
"Không c.h.ế.t !"
Thẩm Kiều Kiều tức giận, lúc Tiêu Khắc leo núi nữa mà đang ôm sofa gặm.
"Thái Tuế lớn quá, phát tài là tiền thôi!"
Mắt Tiêu Khắc lấp lánh ánh vàng, nhân sâm trăm năm (lan điếu), Thái Tuế khổng lồ (sofa), linh chi ngàn năm (trầu bà), hoàng tinh ngàn năm (chân ghế)...
Tất cả đều là báu vật trăm năm khó gặp, sắp phát tài lớn .
Thẩm Kiều Kiều tức giận buồn , tiên gọi 115 đó gọi cho Thọ Tinh.
Ba em ông chủ trúng độc nấm thì vô cùng lo lắng chạy đến.
Thưởng cuối năm còn phát mà Tiêu thể xảy chuyện gì .
"Anh Tiêu đừng gặm nữa, đây hoàng tinh, là chân ghế đấy!"
Thọ Tài và Thọ Phúc mỗi túm một cánh tay, khó khăn lắm mới kéo Tiêu Khắc đang ôm ghế gặm .
Nếu kéo , cái ghế nhà chị dâu cũng què mất.
"Oa, sâm oa oa..."
Tiêu Khắc ôm c.h.ặ.t Thọ Phúc buông, đây là sâm oa oa thể chạy thể nhảy mà ít nhất ngàn năm tuổi, phát tài !
Chỉ là nghi hoặc, sâm oa oa trong truyền thuyết đều trắng trẻo mập mạp đặc biệt đáng yêu, con sâm oa oa gặp đen thế nhỉ? Chẳng lẽ sâm cũng phân loại màu da ?
"Dây tơ hồng buộc , chạy thoát !"
Tiêu Khắc tìm nửa ngày, cuối cùng tìm dây tơ hồng, là chiếc dây buộc tóc màu vàng của Thẩm Kiều Kiều nhưng thành màu đỏ, sống c.h.ế.t chịu buông tay.
Thẩm Kiều Kiều dở dở đưa cho .
Cô còn tính lấy máy phim chụp , lát nữa sẽ cho tên xem.
Xe cứu thương hú còi tới.Làm kinh động các hộ gia đình trong khu phố, ai nấy đều chạy xem nhà ai xảy chuyện.
"Kiều Kiều, Tiểu Nguyệt Nguyệt ?"
Dì Vương lo lắng hỏi.
"Dì Vương, cháu , chú Tiêu trúng độc nấm ạ."
Tiểu Nguyệt Nguyệt lễ phép trả lời.
Dì Vương Tiêu Khắc cáng liền nhận .
Gần đây Tiêu Khắc thường xuyên đến khu phố, quen với các ông các bà, đều ấn tượng về .
"Oa... Hà thủ ô ngàn năm, chỉ là thôi, , bán tiền!"
Tiêu Khắc cáng vẫn yên, thấy ông Lý gần nhất mừng rỡ kêu to, giọng điệu còn tỏ vẻ chê bai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-me-ruot-cua-be-con-hannibal-phien-ban-nu/chuong-163-ngan-nam-nhan-sam-cu-vo-ba-thai-tue-phat-tai.html.]
"Chú Lý, giờ cái gì cũng d.ư.ợ.c liệu, đầu óc minh mẫn lắm."
Thẩm Kiều Kiều ngượng ngùng giải thích.
Chưa từng thấy nào "thấy tiểu nhân" như thế , thật là quá đáng.
Ông Lý bực bội :
"Người lớn thế mà còn ăn bậy, đầu óc đúng là thật!"
Lại còn chê lão nữa chứ, hừ, hồi trẻ lão còn trai hơn cả Vương Tâm Cương, dù bây giờ cũng là ông già phong độ, mỗi sáng công viên tập Thái Cực cũng nhiều bà cô liếc mắt đưa tình lắm đấy!
"Nhanh đưa bệnh viện , trúng độc nấm chuyện nhỏ , Tiểu Thẩm nấm các cháu mua ở ?"
Dì Vương lo lắng hỏi, còn tưởng Thẩm Kiều Kiều mua nấm độc ở chợ.
"Là Nguyệt Nguyệt với Tiêu Khắc cùng hái núi, may mà cháu với Nguyệt Nguyệt ăn."
Thẩm Kiều Kiều cũng còn sợ hãi, cô tin lời vớ vẩn Tiêu Khắc nữa.
Cái gì mà sinh tồn Amazon chuyện đùa, hừ, đến cái dốc nhỏ Thượng Hải còn xử lý .
Lời đàn ông quả nhiên ma quỷ cũng sẽ lừa c.h.ế.t.
Nguyên chủ chắc chắn là Tiêu Khắc lừa hết đến khác mà mê .
Thọ Tinh cuối cùng hiểu nguồn gốc của nấm độc, khóe miệng khỏi run rẩy vì hả hê.
Lần đầu tiên, hố cha đồn công an.
Lần thứ hai, đưa cha bệnh viện.
Tiểu áo bông thật hiếu thuận bao!
Cô mong chờ thứ ba, sẽ nhưng chắc chắn sẽ cô thất vọng.
Tiêu Khắc cũng khá may mắn, những loại nấm đó độc tính mạnh, nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng viện vài ngày vì độc tính cần mấy ngày mới bài tiết hết khỏi cơ thể.
Cũng vì thế, mấy ngày nay đầu óc của Tiêu Khắc đều trong trạng thái mơ màng, thỉnh thoảng mắt sáng lên miệng lẩm bẩm "phát tài".
Sau khi Thẩm Kiều Kiều đưa bệnh viện liền quản nữa.
Ba bữa một ngày đều do em Thọ Tinh lo liệu.
Tiểu Nguyệt Nguyệt thì ghé thăm vài .
Một tuần , đầu óc Tiêu Khắc hồi phục, tinh thần sảng khoái xuất viện.
Vừa về đến nhà, Thọ Tài liền tủm tỉm lấy chiếc USB mà Thẩm Kiều Kiều đưa cho .
"Anh Tiêu, đây là quà xuất viện chị dâu tặng !"
"Kiều Kiều tặng ? Mau xem nào!"
Tiêu Khắc lập tức mặt mày hồng hào, giật lấy USB cắm máy tính. Hắn nghĩ chắc chắn là Kiều Kiều tỏ tình, ngại ngùng trực tiếp nên video.
Son phấn cung đình của còn tặng mà, tiến triển cũng nhanh quá .
Phải là mị lực của vô biên, từ nhỏ yêu thích như .
"Cậu với cô cô múa ballet đó ? Thật thì chuyện theo đuổi vợ xem mị lực của đàn ông, ví dụ như đàn ông ưu tú đầy mị lực như đây, theo đuổi vợ là một bước đến đích, còn như thì thôi, nữa."
Tiêu Khắc tiếp nữa vì sắc mặt Thọ Tài lắm, sợ chọc tức c.h.ế.t sẽ ai nấu cơm cho ăn.
Trong ba em thì Thọ Tài nấu ăn ngon nhất.
Thọ Tài bực bội hừ một tiếng, xem USB , lát nữa chờ xem mặt khó coi của ông chủ.
Chị dâu căn bản coi ông chủ gì, cũng chỉ ông chủ ngày nào cũng tự cảm thấy còn chẳng chút tự tý nào.
Máy tính khởi động thành công, Tiêu Khắc nhấn phát video.
Video rung lắc vài cái khuôn mặt Tiêu Khắc xuất hiện.
"Oa, nhân sâm trăm năm!"
"Oa, Thái Tuế lớn quá..."
Trong video, Tiêu Khắc ôm sofa và chân ghế gặm, còn đáng khinh ôm tủ leo núi.
Nụ mặt Tiêu Khắc lập tức biến mất, ánh mắt viên đạn lạnh lùng lia về phía Thọ Tài.
"Không chuyện gì ?"
"Em bữa tối."
Thọ Tài chấp nhặt với đầu óc mơ màng, dù thưởng cuối năm còn nhận , tháng ông chủ còn sẽ thưởng gấp đôi cho em nữa chứ.
Hắn chu đáo đóng cửa , còn quan tâm :
"Anh Tiêu, chị dâu cho ăn hình đấy."
Lúc gặm sofa, nước dãi chảy tí tách cũng rõ nét, độ phân giải cao thật.
--
Hết chương 163.