Tuy biệt thự cô là thật sự thích, nhưng thứ đó cô mua tự cũng mua nổi, nhà họ Diệp tuy nhiều tiền, nhưng Diệp Trầm Đông và Diệp Trạch Tây đều là sắp kết hôn, nhà họ Diệp chỉ mua biệt thự cho cô, tương lai chị dâu nếu , ít nhiều sẽ ý kiến ?
Thái Quân xong lời cô, phì : “Mẹ chính là mua cho con con cũng cần, con bản chính là khai phá, khu nó xây cũng là khu chung cư cao cấp, nhưng khu chung cư đó của nó ở khu mới, chướng mắt bên đó, vẫn là mua cho con ở khu phố cũ, con a, cứ việc nhận lấy!”
Lại từ chối thì vẻ già mồm, Tô Duy Duy liền khoác tay Thái Quân, híp mắt nhận lấy.
Bên , Tô Duy Duy đang định , trong sân Diệp Trầm Đông chặn .
Diệp Trầm Đông liếc bóng đèn đường, : “Em thật sự định suy nghĩ kỹ càng một chút? Bên cạnh nhiều thanh niên tài năng.”
Tô Duy Duy Diệp Trầm Đông cũng chỉ là mạnh miệng mềm lòng, thật trai đối xử với cô hơn bất cứ ai.
“Đổi tới đổi lui quá phiền phức, ngược là cả, khi nào tìm cho em một chị dâu?”
Ánh mắt Diệp Trầm Đông dịu vài phần, “Chuyện của em cần lo lắng, đúng , hôm nay tìm em là chuyện với em.”
Anh lấy một chiếc chìa khóa ném tay Tô Duy Duy, mặt đổi sắc : “Đây là biệt thự mới khai phá, chọn cho em một căn vị trí nhất.”
“...”
“Anh với cửa hàng xe , em lúc nào cũng thể qua xem xe, ký đơn danh nghĩa là , con gái lái xe là một loại kỹ năng, nếu thể học một chút đối với em chuyện ,” trầm mặc một lát, Diệp Trầm Đông với Tô Duy Duy vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Anh chỉ cho em , nhà họ Diệp chúng đủ để hậu thuẫn cho em, Hạ Đông Lâm tiền nữa cũng lý do em chịu tủi , ngày nào đó em vui cứ việc đá , sẽ luôn chuẩn sẵn ứng cử viên thế cho em, để em lúc nơi đường lui.”
“...” Tô Duy Duy mạc danh kỳ diệu chua xót, luôn tự xưng là tim phổi, chỉ yêu tiền chuyện tình cảm, xong lời Diệp Trầm Đông, mạc danh kỳ diệu cảm động, là trai nhất cô từng gặp, một trong, thói quen động một chút là ném nhà ném xe , hy vọng trai tiếp tục duy trì, đừng đổi! “Anh cả, ai từng phong thái bá đạo tổng tài ?”
Lần đến lượt Diệp Trầm Đông cạn lời.
Hạ Đông Lâm đợi đèn đường hồi lâu, ánh đèn đường mờ vàng kéo dài bóng dáng .
“Nói chuyện lâu như ?” Hạ Đông Lâm nhướng mày, lý do nghi ngờ Diệp Trầm Đông đang châm ngòi quan hệ giữa và Tô Duy Duy, “Anh em gì ?”
“Anh em mua cho em biệt thự và xe sang, còn với em ly hôn lúc nào cũng thể, cần tủi .”
“...” Hạ Đông Lâm trầm mặc hồi lâu, mới day trán, bất đắc dĩ , “Duy Duy, sổ tiết kiệm ở chỗ em, em cái gì đều thể mua, nhưng đừng dễ dàng xe sang và biệt thự mua chuộc.”
Tô Duy Duy cầm chìa khóa trong tay, ánh mắt lấp lánh, cuộc sống động một chút là đưa sổ tiết kiệm, mua biệt thự, tặng xe sang , là trạng thái bình thường nửa đời của cô ? Nếu , hạnh phúc như còn thể kéo dài thêm một chút nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-289.html.]
Điều khiến Tô Duy Duy ngờ tới là, độ nóng của cuộc thảo luận về việc bb thực sự là thần đồng vẫn hề giảm nhiệt, những ngôn luận về việc vẽ xuất hiện tầng tầng lớp lớp, thậm chí phóng viên đến trường học của bb phỏng vấn, khi bb đang học lớp tài năng, càng sức thêu dệt, đầu tiên Tô Duy Duy ý thức sự đáng sợ của truyền thông.
“bb, con ảnh hưởng ?” Tô Duy Duy chút lo lắng.
bb kỳ quái cô một cái, “Duy Duy mấy ngày nay lo lắng chính là vì chuyện ?”
“Hả? Mẹ lo lắng ?”
Con trai gật đầu, cho cô một ánh mắt khẳng định, Tô Duy Duy gãi đầu, cô nếu thật sự lo lắng thì đó cũng là do ảnh hưởng của bà dì cả, liên quan lắm đến chuyện .
bb hiển nhiên cho là như , bé sờ sờ đầu Tô Duy Duy, nghiêng đầu : “Cậu , ghen tị là thiên tài, ghen tị khác là kẻ tầm thường, con là thiên tài, cho nên sợ bàn tán.”
Tô Duy Duy nghẹn lời, “Diệp Trầm Đông ? Anh còn gì nữa?”
bb trầm ngâm: “Cậu còn , nếu con vui thì sẽ mua những tờ báo tạp chí .”
“...”
Sáng sớm hôm nay, Tô Duy Duy đang định chạy tới quầy mặt nạ, bỗng nhiên thấy một bài hát đường, giọng ca sĩ thuần khiết lười biếng, mang theo chút giọng điệu đồi phế, cùng với tiếng đàn guitar êm tai, khiến nhớ tới ánh đèn quán bar tranh tối tranh sáng, bạn rót cho một ly rượu, châm một điếu t.h.u.ố.c, thứ sẵn sàng, chỉ chờ đối diện từ từ mở miệng, đó câu chuyện bạn rượu, bài hát như là nhất định .
Giọng vô cùng quen thuộc, đến nỗi Tô Duy Duy lập tức chạy tới cửa hàng băng đĩa hỏi: “Xin hỏi, đây là bài hát gì?”
Ông chủ liếc cô một cái, : “ tìm xem, hình như là đĩa quang mới phát hành, hôm nay tới hàng, một ca sĩ tên tuổi, nhưng giai điệu tệ đúng ?”
“Còn !” Tô Duy Duy kích động , “Ca sĩ là sắp đại hỏa ! Giọng hát tuy tang thương, nhưng mang theo chút giọng điệu tiểu tư sản, tính câu chuyện thuần túy sạch sẽ, thật sự là quá !”
Thứ cho cô nghèo từ, chỉ thể dùng từ để hình dung. Ông chủ dường như thể hiểu tâm trạng của cô, gật đầu lia lịa, “Tuy là ca sĩ mới, nhưng giọng hát quả thực tệ, hôm nay mấy tới hỏi , ừm, tìm thấy , đây là album “Bắc Kinh Cố Sự” của , cô mua một tấm ? Bên trong mấy bài hát đều !”
Tô Duy Duy móc tiền, kích động : “Chỗ ông bao nhiêu tấm? mua hết!”
Ông chủ sửng sốt, kinh ngạc lên, “Cô chắc chắn chứ? Kho cả trăm tấm đấy!”