Lý Khoát vốn đang thất thần tính xem lợi nhuận bao nhiêu, kết quả lái xe ngang qua lơ đãng liếc . Hắn thấy đường chiếc xe ba gác, mấy món đồ nội thất gỗ đè lên mặt đường, đất ...
Mẹ kiếp! Kia bố vợ tương lai ?
Lý Khoát vội vàng phanh gấp, đỗ xe bên đường, lao xuống xe chạy như bay tới. "Nhường đường chút, tránh hết cho ông."
Chen chúc gì? Sắc mặt Lý Khoát , hung dữ vô cùng, xung quanh đều tránh . Hắn bước một bước lên , xổm xuống đỡ ba Thời Doanh, vội hỏi: "Chú ơi, đ.â.m ạ?"
"Từ Hải, qua đây giúp một tay, đưa bệnh viện!" Thấy bố vợ đau nên lời, Lý Khoát trực tiếp gọi Từ Hải đang theo trong đám đông tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đỡ lên xe xong, Từ Hải ở để giải quyết vấn đề trách nhiệm với tông bố của Thời Doanh.
Lý Khoát thì trực tiếp lái xe chạy thẳng đến bệnh viện Nam Thành. Đến nơi, tất bật đỡ bố cô khám cấp cứu, thủ tục kê đơn, nhập viện. Một hồi bận rộn xong xuôi thì trời ngả sang chiều.
Bố Thời dựa đầu giường, ngừng lời cảm ơn với thanh niên nhiệt tình . Ông còn nhờ Lý Khoát liệu thể trễ chút nữa ghé qua nhà 119 trong Hẻm Nhỏ báo một tiếng .
Lý Khoát đó là nhà Thời Doanh, gật đầu đồng ý. Bố Thời lúc mới yên tâm, sợ con gái về thấy sốt ruột.
Lý Khoát đồng hồ, chào bố Thời một tiếng rảo bước nhanh ngoài, lúc xuống cầu thang sải một bước bằng ba bốn bậc.
Hắn lái chiếc xe tải nhỏ thẳng xuống trường học ở thị trấn để đón . Đến nơi, thấy cô đợi ở cổng trường, vẻ mặt chút thiếu kiên nhẫn.
Thấy xuống xe, cô càng tỏ vẻ bất mãn tới: “Sao hôm nay đến muộn thế, em suýt nữa thì xe buýt đấy.”
Nếu nhanh thì trời tối sẽ xe về nhà.
Lý Khoát vội vàng giải thích cho cô nàng tổ tông : “Trên đường xảy chút chuyện, em đừng vội, kỹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-104.html.]
Đợi cô yên vị ở ghế phụ, mới hắng giọng : “Trên đường gặp bố em, chắc là bác trai đạp xe ba gác giao đồ gỗ cho thì đụng xe.”
Sắc mặt Thời Doanh biến đổi ngay tức khắc, Lý Khoát vội thêm: “Không , đưa bệnh viện , bác sĩ khám xong , chuyện gì lớn cả!”
Nghe chuyện gì lớn, Thời Doanh mới bớt lo lắng phần nào, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt: “Sao đụng? Bị thương ở chỗ nào?”
“Aizz, mau lái xe đưa em đến bệnh viện .”
Lý Khoát khởi động xe, đường thỉnh thoảng trấn an cô, bảo rằng thủ tục nhập viện , tuy nguy hiểm tính mạng nhưng bố cô cũng lớn tuổi, cú va chạm nhẹ nên vẫn viện vài ngày.
Thời Doanh thầm nghĩ, lát nữa gọi điện cho trường xin nghỉ phép.
Thấy cô dần bình tĩnh , Lý Khoát mới chuyên tâm lái xe.
Đến bệnh viện, Thời Doanh chạy thẳng phòng bệnh, thấy chân bố bó bột, cô kịp chuyện nhiều với bố, bỏ túi xách xuống liền chạy tìm bác sĩ.
Bác sĩ bảo cô là gãy xương, cần dưỡng, mắt cứ viện quan sát vài ngày xem xương cốt lành thế nào.
Thời Doanh gật đầu, bước thì thấy Lý Khoát đang dựa tường đợi cô. Sắc mặt Thời Doanh lắm, nhưng cũng miễn cưỡng xốc tinh thần với : “Cảm ơn .”
Nếu Lý Khoát ngang qua gặp , bố cô ngã đường mà ai giúp đỡ thì sẽ gian nan thế nào.
Lý Khoát bước đến mặt cô, cúi đầu nghiêm túc : “Cảm ơn cái gì? Đều là một nhà cả.”
Cô tiếp lời , Lý Khoát : “Bố em viện, đưa em về nhà thu dọn ít quần áo với chậu rửa mặt nhé?”
Thời Doanh gật đầu qua loa, dặn dò bố một tiếng mới theo Lý Khoát ngoài.