Cô sợ Lý Khoát nấu cơm chạy đến bệnh viện mất công nên mới cố ý qua báo một tiếng.
Lý Khoát đang vục mặt vòi nước rửa mặt, đột ngột ngẩng lên cô: “Tối qua em về nhà ngủ ?”
Thời Doanh gật đầu.
Hắn lập tức nhíu mày: “Sao đến tìm ?”
Thời Doanh cứng họng. Cô nhà để ngủ, mắc mớ gì cứ chạy sang nhà .
Thấy cái điệu bộ vô tâm vô tính của cô, Lý Khoát âm thầm nghiến răng. Thôi bỏ , thèm chấp cô.
Rửa mặt nhanh chóng xong, Lý Khoát kéo cô phòng, hỏi: “Vậy hôm nay em còn ?”
“Mai mới .” Hôm nay giờ , sang đó bõ công đường.
“Bố em viện bao lâu?” Hắn đột nhiên hỏi.
“Mười ngày nửa tháng gì đó.”
“Vậy mấy ngày buổi tối em qua nhà ở, tiện đưa đón em, đỡ chạy chạy hai bên.”
Ngại phiền phức thì đừng đưa, ai chả tỏng cái tâm tư đen tối của . Thời Doanh hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng từ chối, chủ yếu là Lý Khoát biểu hiện khá , cô cũng đối xử với một chút.
“Nói nhé, đừng đến bước cuối cùng.”
“Ừ ,” sảng khoái đồng ý, “Để dành đến đêm tân hôn.”
Tân hôn? Thời Doanh mạc danh run lên một cái, cô mới nghiệp, kết hôn sớm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lý Khoát nghĩ đến việc mười ngày tới cô đều thể ở nhà là thấy cao hứng. Hắn móc trong ngăn kéo một chìa khóa nhét túi xách của cô.
“Lần đến đừng gõ cửa ngốc nghếch nữa, tự mở cửa mà .”
Trước đưa chìa khóa vì nghĩ sẽ ngày cô chủ động đến tìm.
Tâm trạng Lý Khoát cực kỳ, ôm cô hôn chụt một cái.
Hôm nay cô cần đến trường, bệnh viện cũng đến trưa, Lý Khoát bèn mở TV cho cô xem, tìm đồ ăn vặt bày , đều là chuẩn riêng cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-108.html.]
Lý Khoát sô pha, tay ôm eo bạn gái, dáng vẻ vô cùng thảnh thơi mãn nguyện.
Đến trưa Lý Khoát định xuống bếp, Thời Doanh ngăn : “Em mời tiệm ăn.”
“Bố cho em tiền.” Tiền bồi thường ít, bố Thời đưa cho cô mấy tờ để tiêu vặt.
Lúc đến đây Thời Doanh nghĩ kỹ , mời ăn cơm, dù cũng nên qua , cô ăn cơm của Lý Khoát bao nhiêu .
Lý Khoát dậy ôm cô lòng, yêu thích buông tay mà nhéo má cô: “Mời á?”
“Ừ, ăn gì cũng .”
Lý Khoát c.h.ế.t mê cái dáng vẻ hào phóng ngạo kiều của cô, cảm thấy công sức đối với cô mỗi ngày cũng hồi báo, cô bây giờ càng ngày càng dáng bạn gái .
Hai cùng ngoài, ngang qua đầu ngõ, bà bác đang c.ắ.n hạt dưa, ánh mắt mấy trong sạch đ.á.n.h giá Thời Doanh.
Lý Khoát liếc qua, khóe môi nhếch lên, mặt vô cảm đá bay cái ghế đẩu nhỏ đang dựa gần lối , đá văng thật xa.
“Ái ui!” Bà bác vội vàng dậy nhặt.
Bà trừng mắt Lý Khoát một cái, nhưng giận mà dám gì.
Lý Khoát dẫn bạn gái nghênh ngang bỏ .
Đến tiệm cơm, Lý Khoát gọi một bát mì sườn lớn, Thời Doanh còn hào phóng bảo chủ quán thêm thịt.
Hai đang ăn thì tiếng gọi Lý Khoát. Hắn ngoái , thấy một , ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Thời Doanh hiểu chuyện gì cũng theo, đối phương là một phụ nữ tầm 30 tuổi.
Cô tới, đầu tiên là Thời Doanh với ánh mắt đầy ẩn ý, sang với Lý Khoát đang cắm cúi ăn mì: “Mày ngày nào cũng ăn cá ăn thịt ở ngoài, cũng chẳng thèm lo cho mày, tiền mà lãng phí, học cách hiếu kính trưởng bối !”
“Suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng…”
Thời Doanh phụ nữ là ai, nhưng những lời hạ thấp đó cô lập tức thấy vui. Thấy Lý Khoát thèm để ý, Thời Doanh nhịn , cầm cốc nước trong tầm tay dậy hắt thẳng mặt cô , chắn mặt Lý Khoát, che chở cho .
Cô ngẩng đầu, nhíu mày : “Cô là ai hả? Nói ai lêu lổng thế? Bữa là mời, cô ý kiến gì? Tiêu tiền nhà cô chắc!”
Giọng Thời Doanh giòn tan ngọt ngào, nhưng khi nổi giận cô cũng chẳng dạng tiểu thư yếu đuối, mắng cũng sắc sảo trò.