Thập Niên: Người Đẹp Và Gã Chó Điên - Chương 112

Cập nhật lúc: 2025-12-18 07:14:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

khổ hai tiếng. Bà chỉ vãn hồi trái tim con trai, thể chuyện khiến ghét bỏ chứ.

 

Vì bà tìm đến, tâm trạng Lý Khoát cả ngày hôm đó đều , cũng chẳng tâm trạng lắp ráp đài cassette.

 

Chiều ghé bệnh viện, lấy cớ đến thăm bố Thời, thuận tay giúp ông múc nước lau lưng.

 

Bố Thời ban đầu đương nhiên ngại, nhưng chịu nổi sự nhiệt tình của Lý Khoát, miệng luôn gì, đều là chuyện nhỏ.

 

Cảm tình của bố Thời dành cho ngày càng lên.

 

Lý Khoát canh giờ rời bệnh viện đón Thời Doanh. Không cần cô hỏi, chủ động kể chuyện đến bệnh viện giúp đỡ, để tranh công mà để cô yên tâm.

 

Thời Doanh xong, nhón chân hôn chụt lên má một cái.

 

“Anh thật đấy!”

 

Lý Khoát hưởng thụ vô cùng, bao nhiêu bực dọc đều tan biến sạch sẽ.

 

Hắn cúi đầu khàn giọng hỏi cô: “Vậy khi nào mới chính thức cho đến nhà mắt?”

 

“Đợi bố em xuất viện nhé, ?”

 

Hắn cảm giác nhịn bao lâu nữa, chỉ sớm định danh phận với cô, thế trong lòng mới yên tâm.

 

Thời Doanh nghĩ ngợi: “Đợi bố xuất viện xem tình hình thế nào .”

 

Cô cảm thấy lúc mà đến nhà mắt thì vội, nhưng cũng tiện bác bỏ thẳng thừng, sợ nghĩ ngợi lung tung.

 

Lý Khoát coi như nhận một câu hứa hẹn, hớn hở chở bạn gái về thành phố.

 

Trong trường học, thầy giáo trẻ mặc áo sơ mi trắng đẩy gọng kính, theo cảnh tượng .

 

Bố Thời viện, Thời Doanh ở nhà Lý Khoát liền một tuần. Có những chuyện nếm thử một là nghiện, mấy ngày nay hai cứ như đôi vợ chồng son. Tối tắt đèn là cùng khám phá, trừ bước phòng tuyến cuối cùng thì những cái khác cũng hòm hòm .

 

Lý Khoát ôm con gái ướt đẫm mồ hôi lòng, tim đập thình thịch, gân xanh cổ, tay đều nổi lên cuồn cuộn vì kìm nén.

 

“Bé cưng, thật sự nhịn bao lâu nữa .”

 

Mặt Thời Doanh nóng bừng. Thực nhiều suýt chút nữa thì... Cô sợ hết hồn, nhưng đều kìm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-112.html.]

Tuy kinh nghiệm nhưng cô cũng đàn ông cứ nhịn như thế mãi cũng .

 

Có nguyện ý ?

 

Dường như cô cũng bài xích.

 

Thời Doanh nghĩ, là cứ cho , dù cô cũng khá thích.

 

Cô đang suy tính thời cơ thì chủ nhật một tháng , cô cùng bạn dạo phố mua ít đồ về nhà. Vừa cửa thấy Lý Khoát chễm chệ trong phòng khách nhà cô, với cô, cô sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Cô liếc bố Thời đang bận rộn trong bếp. Bố cô xuất viện nửa tháng, ông chịu yên, chống nạng quét dọn nấu cơm trong nhà.

 

Lý Khoát tới hạ giọng thành thật khai báo: “Yên tâm, bố em chủ động mời đến ăn cơm.”

 

Cho nên đường đột tìm đến.

 

Thấy Thời Doanh thở phào nhẹ nhõm, nghiến răng, chút hụt hẫng.

 

Cô nàng vô tâm nhận lời quên béng mất. Lý Khoát cảm thấy cứ trông chờ cô dẫn về mắt thì đợi đến bao giờ.

 

Thời Doanh lén nhéo eo một cái: “Anh đừng để bố em đấy.”

 

“Hừm, em báo đáp thế nào đây?” Hắn đà lấn tới đòi quyền lợi.

 

Thời Doanh trừng . Hắn còn quyền lợi thế nào nữa! Cô sắp ăn sạch sành sanh . Cô bây giờ còn dám thẳng cái nhà của Lý Khoát nữa, thật sự, cứ đến là lôi kéo đủ trò bậy bạ.

 

“Tối nay, thật!” Lý Khoát ghé sát tai cô, nghiêm túc vô cùng, hiểu.

 

Quả nhiên mặt Thời Doanh đỏ bừng, cô định mắng thì tiếng bố Thời từ bếp vọng .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Tiểu Doanh về đấy ? Con bố tiếp đãi Tiểu Khoát nhé, lát nữa đồ ăn xong ngay, hai bác cháu một ly!”

 

Trong nhà hiếm khi náo nhiệt, tâm trạng bố Thời .

 

Lý Khoát tủm tỉm Thời Doanh.

 

Thời Doanh lườm cảnh cáo một cái, cất đồ xong rửa hoa quả, đặt mạnh tay xuống mặt .

 

“Ăn !”

 

Tuy bếp xa nhưng tiếng xào nấu to, hai nhỏ thì trong bếp cũng rõ.

 

Lý Khoát hỏi: “Đi phố mua gì thế? Tiền đủ tiêu ?”

 

 

Loading...