cô sắp thi cử, ông đành gác chuyện , tránh ảnh hưởng cô phát huy.
Bố Thời suy tính lâu, nếu con gái và Lý Khoát quen từ , chừng Lý Khoát nhận ông nên mới bụng giúp đỡ, những đưa ông viện mà còn ân cần đòi tiền t.h.u.ố.c men giúp ông.
Về mặt cảm quan, ông ấn tượng khá với Lý Khoát, trông sáng sủa, tâm tư tinh tế, đối nhân xử thế hào phóng.
Chỉ là ông cảm thấy con gái mới nghiệp, lúc để tính chuyện , cứ định một hai năm hãy tìm đối tượng thích hợp.
Con gái lấy chồng sớm sẽ chịu nhiều thiệt thòi.
Con gái bên cạnh dạy bảo, ông là bố cũng khó chuyện hôn nhân với con.
Bố Thời nghĩ đến những chuyện thấy rầu.
Nghĩ thầm, giá mà Thời Doanh thể về lo liệu chuyện đại sự cho con gái thì ông cũng đỡ lo hơn chút.
Thời Doanh nỗi lòng của bố già, ở trường cô cũng ít việc lo. Hiệu trưởng cô ý định chuyển , cô cũng với đồng nghiệp nào.
Tần Chiêu đột nhiên tìm đến cô, bảo: “Nam Thành cuối tháng đợt thi tuyển giáo viên tiểu học, cô ?”
Thời Doanh ngược ngạc nhiên vì . Tần Chiêu địa phương, hơn nữa điều kiện của chắc chắn , chỉ là về đây trải nghiệm thực tế để luận văn, đáng lẽ nên quan tâm mấy chuyện mới .
Thấy cô bình tĩnh, Tần Chiêu cô từ sớm.
Anh : “Họ hàng là hiệu trưởng, ở Nam Thành đương nhiên cũng quen bên sở giáo dục, cô tính thế nào? Có thi về đó ?”
Trước sự thăm dò của , Thời Doanh nhạt giọng: “Một cái danh ngạch mà mấy chục cả trăm tranh vỡ đầu, chuyện cũng thế thôi.”
“Cũng giống .” Tần Chiêu cô đầy ẩn ý: “ thể tìm cửa chạy chọt.”
Thời Doanh chớp mắt, bằng ánh mắt trong veo sâu thẳm.
Anh ý gì?
“Thời Doanh, hiện tại cô bạn trai, nhưng cô nghiệp sư phạm, nếu quan hệ, đường sẽ thuận lợi, hiện tại cơ hội đầy đấy. Hắn và cô cách sẽ ngày càng lớn, cô hiểu ý chứ?”
Thời Doanh , đột nhiên bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-120.html.]
“Không hiểu, thầy Tần ạ.” Ánh mắt cô chút lạnh, Tần Chiêu quá giới hạn .
Tần Chiêu dứt khoát thẳng: “Cơ hội ở Nam Thành cũng là gì, trường học tỉnh còn nhiều hơn, cô ? đều thể giúp cô.”
“ sẽ ở Nam Thành một năm, đó về trường tỉnh một năm, chúng thể cùng , cùng chung chí hướng mới thể chung một đường, ?”
Thời Doanh hiểu , tên tìm bạn gái chơi bời trong hai năm, đổi là giúp cô lo lót quan hệ chuyển công tác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Rất...
Vô sỉ!
Tuy rằng cô cũng đang chuyện tương tự, vì công tác mà đồng ý thử hẹn hò ba tháng với Lý Khoát, về bản chất cũng giống Tần Chiêu, nhưng cô cảm thấy hành động cạy góc tường của Tần Chiêu càng vô đạo đức hơn.
Ít nhất cô và Lý Khoát đều độc , quan hệ theo nhu cầu, Lý Khoát cũng sẽ cao ngạo cái giọng điệu "hai năm", "trao đổi" kiểu .
Thời Doanh nhịn hơn nửa ngày mới giơ tay tát cho một cái.
Cô về thành phố việc, nhưng cũng kiêu ngạo đến mức lên tỉnh, càng miễn bàn đến chuyện lấy xác đổi công việc với .
Giờ cô mới hiểu, hóa công việc cũng chẳng đáng để cô trả giá lớn đến thế. Cô nguyện ý mật với Lý Khoát vì mấy cái lợi ích , chỉ đơn thuần là vì cô mắt Lý Khoát nên mới vui vẻ mật.
Đổi thành Tần Chiêu, cô chỉ thấy buồn nôn!
Trông thì nho nhã mà tư tưởng bẩn thỉu, còn dõng dạc cái gì mà "cùng chung chí hướng".
Ai cùng chung chí hướng với chứ?
“Cảm ơn, nhưng cần.”
Thời Doanh lạnh lùng trừng mắt , ngay đó bồi thêm một câu: “Sau tránh xa một chút.”
Nói xong cô bỏ thẳng. Tần Chiêu sững sờ tại chỗ, ngờ từ chối thẳng thừng như , tự cho rằng sự cám dỗ đưa là lớn!
Trường học ở thị trấn điều kiện kém như , cô cam tâm ở đây dạy học ?
Trừ phi tên bạn trai cũng đang chạy chọt cho cô ?
Tần Chiêu nheo mắt, nỗi khó chịu vì từ chối dâng lên.