Ai cũng bí mật riêng.
Hôm nay Thời Doanh về nhà thấy bố đang lục lọi đồ đạc, thấy cô về, ông thậm chí còn nhanh tay đậy nắp hộp .
Thời Doanh: ...
"Bố, dạo bố lạ lắm nhé."
Lúc nào cũng lén lút lưng cô, thậm chí đôi khi còn chột .
"Không gì..." Bố Thời gượng một tiếng. Thời Doanh đột nhiên ghé sát : "Bố , bố bí mật nhỏ gì ?"
"Con bác gái hàng xóm bảo dạo bố gặp gỡ một phụ nữ. Có bố bước nữa ? Sợ con đồng ý ? Bố yên tâm, con ủng hộ bố tìm bầu bạn!"
"Nói hươu vượn cái gì thế, chuyện đó!" Bố Thời trừng mắt, cái con bé !
Thời Doanh : "Bố, con nghiêm túc đấy, bố thể cân nhắc tìm bầu bạn, già còn chăm sóc lẫn ."
Cô nỡ để bố cô đơn một đến già.
Bố Thời cô, rốt cuộc nhịn , thở dài nặng nề.
Đuổi cô lên lầu xong, bố Thời lấy một phần tiền, định tìm một bạn học cũ ăn khá giả, quan hệ rộng ở Nam Thành, xem thể giúp đỡ tác động chuyện chuyển công tác của Thời Doanh .
Ông mang tiền , hẹn đối phương ở một nhà hàng sang trọng.
Từ Hải mấy hôm nay Lý Khoát sai theo dõi bố Thời, thấy ông gặp khác liền báo ngay cho Lý Khoát.
Lý Khoát sa sầm mặt mày đến. Hắn điều tra .
Mẹ của Thời Doanh, phụ nữ gần đây thiếu tiền mới tìm bố Thời vay tiền.
Nguyên nhân là vì bà cặp với một gã đàn ông khác, con trai gã đó là con nợ cờ bạc, bà vay tiền để trả nợ cho con trai của tình nhân.
Mẹ ruột như thế thì đáng tin cái nỗi gì?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-128.html.]
Nếu thật lòng thương con gái, thể nào khi bố Thời bệnh tật mà còn mượn một khoản tiền lớn như ?
Trước mắt thấy bố Thời lúng túng lấy tiền , tìm nhờ vả chạy chọt quan hệ, sức từ chối còn bảo tiền đủ. Lý Khoát thực sự nổi nữa, lập tức tới xuống cạnh bố Thời, nhếch môi lạnh lùng : "Chú , công việc của Tiểu Doanh cháu lo xong , cần tìm khác , đỡ lừa tiền."
"Thằng ranh cái gì đấy, ai lừa tiền hả?!" Gã đàn ông tức khắc thẹn quá hóa giận.
Ánh mắt Lý Khoát dừng túi giấy, khẩy một tiếng: "Mấy nghìn tệ còn đủ, ông bao nhiêu? Thế mà lừa ?"
"Lão Thời, thấy ông đừng tìm giúp nữa, cái thái độ cầu cạnh của ông thế thì ai cho?" Người nọ đùng đùng bỏ .
Lý Khoát thấy bố Thời định dậy đuổi theo cầu xin, liền ấn ông xuống.
"Lý Khoát, ..." Bố Thời bực sốt ruột Lý Khoát đột nhiên xuất hiện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Bây giờ chú đang việc chính, chuyện gì thì để hãy ..." Bố Thời khi , sắp xếp thỏa công việc và cuộc sống cho Tiểu Doanh.
Lý Khoát dứt khoát thẳng: "Chú , cháu hết ."
"Tình hình sức khỏe của chú, cháu đều cả . Công việc của Tiểu Doanh để cháu lo. Cháu đến tìm chú là với chú, cháu thích Tiểu Doanh lâu ."
"Chú... đừng bệnh vái tứ phương nữa, Tiểu Doanh cháu sẽ chăm sóc."
Bố Thời ngẩn . Ông đoán thằng nhóc thể thích con gái , nhưng ngờ chạy đến mặt ông thừa nhận như thế.
"Cái thằng nhóc ..." Cảm xúc của bố Thời lúc thật khó tả, lúng túng nửa ngày nên lời. Theo lý thuyết ông nên cho thằng nhóc một trận, nhưng tình huống hiện tại quá đặc biệt.
Lý Khoát ngược tự nhiên và quen thuộc, như một nhà, rót thêm chén cho bố Thời để ông trấn tĩnh.
Sau đó tiếp tục bình tĩnh : "Chú , chúng cứ đến bệnh viện , cần viện thì viện, cần chữa trị thì chữa trị. Giấu Tiểu Doanh, cô chấp nhận ?"
Ý là giấu Thời Doanh cũng cách , thà cho cô sớm để sự chuẩn tâm lý, còn thời gian ở bên cạnh bố những ngày cuối cùng.
Bố Thời vỗ mạnh một cái lên vai .
"Không cho nó ! Bây giờ mà để nó thì nó còn tâm trạng nào mà chuyển công tác, đợi công việc của nó định ..." Ông thể tính toán cho con.