Thập Niên: Người Đẹp Và Gã Chó Điên - Chương 145

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Còn cả ông nữa, ông nội ruột của cháu. Trách bố cháu quanh năm chỉ lễ tết mới về thăm ông biếu chút tiền, hóa bố cũng ông thiên vị biên giới."

 

"Mọi đồ cái gì thì cho rõ đây, căn nhà bố cháu sang tên cho cháu . Cháu cho , nhà là của cháu, sự đồng ý của cháu, ai cũng đừng hòng bước chân ở!"

 

Những lời của cô coi như tất cả biến sắc.

 

"Mọi còn ?" Mẹ Thời Doanh bước lên chắn mặt con gái. Tuy bà ly hôn với ông Thời, nhưng những ngày cuối đời của ông là do bà chăm sóc hầu hạ, bà tự thấy lưng thể thẳng!

 

Quả nhiên thấy bà , mấy cô con dâu liền nhảy chỉ bà mà mắng. Mẹ Thời Doanh dứt khoát dẫn đám đó ngoài c.h.ử.i .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thời Doanh trong phòng, cả lạnh băng. Lý Khoát tới nắm lấy tay cô ủ ấm trong lòng bàn tay .

 

"Không bé cưng, giờ em mệt , cần tắm nước nóng ngủ một giấc thật ngon, đưa em lên lầu nhé?"

 

Thời Doanh gì, Lý Khoát cũng chẳng thèm quan tâm đến đám lòng mang quỷ t.h.a.i bên ngoài nữa, nắm tay cô đưa lên lầu.

 

rơi trạng thái mê mang c.h.ế.t lặng ngắn ngủi. Lý Khoát cũng mặc kệ lễ tiết, tự tắm rửa cho cô.

 

Hắn sợ để cô một trong phòng tắm, nhỡ cô ngất xỉu thì khổ.

 

Lý Khoát tắm rửa quần áo mới cho cô, xuống bếp nấu nước đường trứng gà bưng lên, thổi nguội từng thìa đút cho cô. Cô cả ngày ăn gì, thế chắc chắn là .

 

Đợi ăn xong trứng gà, Lý Khoát để cô xuống, đắp chăn kỹ càng mới tắt đèn.

 

Hắn vội , bên cạnh cô. Thời Doanh từ từ nhắm mắt, nghĩ đến bố, thế mà ngủ .

 

Cô quá mệt mỏi, cũng quá đau khổ, cả còn chút sức lực nào.

 

Lý Khoát hôn lên trán cô, lúc mới xuống lầu.

 

Thời Doanh ngủ thì còn gì cố kỵ nữa. Hắn tìm trong thùng đồ nghề của bố Thời một cây gậy, ướm thử tay ngoài.

 

Người nhà họ Thời đang vây công Thời Doanh. Bà một chắc chắn cãi , đang đau đầu thì thấy Lý Khoát mặt lạnh lùng xách gậy .

 

Hắn đóng sầm cửa nhà họ Thời , bậc tam cấp, hung ác đám .

 

"Nào, ý kiến gì thì tìm , bên trong là đối tượng của Lý Khoát !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-145.html.]

 

" cảnh cáo các , cô đang ngủ lầu, ai dám ồn, đừng trách ông đây khách khí!"

 

"Mày là cái thá gì." Một họ của Thời Doanh xông lên.

 

Lý Khoát phang một gậy xuống, nhấc chân đá mạnh n.g.ự.c gã, gã đó văng vài mét, ngã lăn đất.

 

"Tao là bố mày đấy!"

 

Lý Khoát nhổ toẹt một bãi nước bọt, nhịn cả ngày hôm nay , kiếp!

 

Đám ghê tởm . Hắn xách gậy tới, nhắm gã đang đất mà phang tới tấp.

 

Người bên cạnh xem mà c.h.ế.t khiếp, sợ hãi lùi .

 

Mãi đến khi gã đ.á.n.h chảy máu, liên tục xin tha.

 

Lý Khoát mới xoay cổ tay, nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên nụ lạnh từng nhà họ Thời: "Còn ai gây sự ? Lên đây, ông đ.á.n.h ông đền. Yên tâm, tiền t.h.u.ố.c men mai táng phí ông đền hết, chúng mày cứ việc lên thử xem."

 

Sắc mặt ông cụ tổ đổi liên tục, cuối cùng : "Hôm nay muộn , về , tính."

 

Chú Ba hận lắm, tiến lên đỡ con trai dậy, hùng hùng hổ hổ bỏ .

 

Người nhà họ Thời giải tán, hàng xóm Lý Khoát, thầm nghĩ ông Thời cũng tinh tường thật, tìm che chở cho Thời Doanh.

 

Nếu hôm nay Thời Doanh chắc bắt nạt đến t.h.ả.m thương.

 

Lý Khoát ném cây gậy dính m.á.u xuống, mặt âm trầm xuống cửa nhà họ Thời. Hắn với Thời Doanh chút cảm xúc: "Bà trong ngóng, cô gặp ác mộng tỉnh dậy thì gọi . canh ở đây, xem ai dám đến."

 

Mẹ Thời Doanh "ừ" một tiếng, khi còn Lý Khoát thêm vài . Bà thực sự ngờ Lý Khoát gan như , hóa ban ngày nhẫn nhịn là vì Thời Doanh sợ, cũng lỡ việc mai táng ông Thời.

 

Việc xong xuôi, buổi tối nhịn nữa, còn dỗ Thời Doanh ngủ mới xử lý đám bắt nạt cô.

 

Phải cảm giác an , nhưng bà cũng chút lo lắng. Thời Doanh chỗ dựa, bà còn thể thuận lợi tiếp tục ở căn nhà ?

 

Ông Thời mất , cái nhà chẳng cần bà gì nữa.

 

 

 

Loading...