Thập Niên: Người Đẹp Và Gã Chó Điên - Chương 153

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

, hy vọng đừng giúp nhà họ Lâm nữa.” Thời Doanh hít sâu một , “Anh điều kiện gì, thẳng .”

 

Tần Chiêu nhấp ngụm đầy vẻ nghiền ngẫm: “ chẳng điều kiện gì cả, chỉ tận mắt thấy tù!”

 

“Đừng như thế, hại tù là cô đấy.” Tần Chiêu vô sỉ, thưởng thức biểu cảm của Thời Doanh.

 

Cặp đôi thật chướng mắt.

 

Cuối cùng cũng xả cục tức .

 

Tần Chiêu dậy: “Cô Thời, hẹn gặp ở tòa nhé.”

 

Thời Doanh theo bóng lưng , nắm chặt tay.

 

Tần Chiêu rõ ràng nhắm Lý Khoát đến cùng, bố Lâm Quân mua chuộc. Cô cũng hỏi bác sĩ, xác suất Lâm Quân tỉnh cao.

 

Hòa giải riêng ư? Trước khi tìm Tần Chiêu, cô tìm bố Lâm Quân, ông tuyên bố nhất định khiến Lý Khoát mục xương trong tù.

 

Tâm trạng Thời Doanh rơi xuống đáy vực, thất hồn lạc phách đến nhà Lý Khoát.

 

Kết quả ở cửa, cô gặp Lý Khoát và cô chị họ .

 

Thấy cô, cô chị họ liền hung hăng xông tới mắng: “Cái đồ yêu tinh hại ! Nếu tại cô, Lý Khoát cảnh sát bắt chứ?”

 

“Giờ cả cái Nam Thành đều Lý Khoát vì gái mà phạm tội, cô thì , chẳng sứt mẻ gì! ngay cô chẳng thứ lành gì mà!”

 

Người phụ nữ trung niên giữ tay Vu Mạn Mạn , lúc mới sang Thời Doanh, sắc mặt bà cũng tệ.

 

Tuy lời khó như Vu Mạn Mạn, nhưng cũng đầy oán trách.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-153.html.]

 

“Cô Thời, chỉ mỗi thằng Lý Khoát là con trai. Bố nó là cảnh sát, hy sinh vì nhiệm vụ, nếu ông trời linh thiêng đứa con trai duy nhất vì loại tội danh tù...”

 

“Cô là nạn nhân sai, nhưng con trai càng vô tội hơn chứ? Rốt cuộc cách nào ? Cô thể trơ mắt nó vì cô mà .”

 

Thời Doanh chua xót: “Cháu nghĩ cách ...”

 

“Nghĩ cách, cô nghĩ cách mà tác dụng ? Đừng giả bộ đáng thương!” Vu Mạn Mạn vốn ghét Thời Doanh, giờ cơ hội, lời lẽ càng độc địa hơn.

 

“Trông cái mặt thấy lẳng lơ, bảo đàn ông nhắm . Còn nữa, cô rốt cuộc cưỡng bức là tự nguyện còn !”

 

Lời quá ác độc, Thời Doanh lạnh lùng Vu Mạn Mạn.

 

Mẹ Lý Khoát nhíu mày : “Tóm con ngoài, dù tốn bao nhiêu tiền. Cô Thời, con thế là vì cô, mong cô đừng vô lương tâm như !”

 

Thời Doanh hít sâu một : “Bác yên tâm, cháu dù tán gia bại sản cũng sẽ những việc cần cho .”

 

bỏ . Mẹ Lý Khoát kìm , lạnh lùng với theo: “Cô Thời, khi Lý Khoát ngoài, vẫn mong cô tránh xa con trai , hai đứa hợp .”

 

Bước chân Thời Doanh khựng , rốt cuộc gì, cứ thế thẳng.

 

“Dì, con bảo nó là yêu tinh hại mà, nếu nó, Lý Khoát dính mấy chuyện .”

 

Phía còn vọng tiếng thêm mắm dặm muối của Vu Mạn Mạn.

 

Thời Doanh chẳng còn tâm trí mà để ý, mặc kệ họ khó thế nào, ý nghĩ duy nhất của cô lúc để Lý Khoát bình an vô sự.

 

Thời Doanh về nhà, lấy hết tiền bố để . Cô chỉ từng , cộng thêm căn nhà nữa.

 

 

 

Loading...