Thời Doanh đang dọn dẹp trong phòng trọ, chị Viện bảo Lý Khoát đến tìm thì thản nhiên đáp: “Vâng, em chị Viện.”
“Không , cần để ý đến .”
Thời Doanh cũng định trốn Lý Khoát, hơn nữa cửa hàng của cô ở đây, trốn ?
Tối đến Lý Khoát giường trằn trọc ngủ , gọi cho cô nữa, ngờ thế mà gọi .
Hắn bật dậy, chằm chằm điện thoại: “Thời Doanh?”
“Anh gọi gì.” Thời Doanh cạn lời.
Ánh mắt Lý Khoát dịu ngay lập tức, ừ một tiếng.
“Chuyển nhà bảo một tiếng, thể giúp em chuyển mà.”
Cũng cô tay xách nách mang thế nào để tha đống đồ đến Uyển Thành.
Thời Doanh chuyện phiếm với : “Còn việc gì ? Không thì tắt máy.”
“Từ từ...”
“Thời Doanh, em đang trốn đấy chứ?”
Thời Doanh chịu điện thoại thì chắc trốn, Lý Khoát ướm hỏi: “Trưa mai đến tìm em nhé?”
“ đổi ca , ca tối.”
Trước vì về Nam Thành, Thời Doanh ca sáng, chiều 5 giờ tan là kịp bắt xe buýt.
Giờ chuyển đến đây, cô chắc chắn để chị Viện nghỉ ngơi chút, chị Viện còn con nhỏ chăm.
Cho nên giờ việc hiện tại của cô là từ 2 giờ chiều đến 10 giờ tối.
Vừa cô 10 giờ tối mới tan , Lý Khoát lập tức yên tâm. Thế chẳng cô đường đêm ?
Hắn nghĩ ngợi, , cũng qua gần chỗ cô thuê một căn thôi. Tối còn thể đón cô tan .
mấy cái với cô, Thời Doanh chắc chắn sẽ chê phiền.
Lý Khoát dứt khoát : “Vậy mai xong việc sẽ qua cửa hàng tìm em.”
Thời Doanh định bảo đừng đến, kết quả Lý Khoát sợ cô từ chối, xong cúp máy luôn.
Thời Doanh: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-161.html.]
Giờ còn dám cúp điện thoại của cô cơ đấy.
Cô bỏ điện thoại xuống, ngay đó thấy cuộc gọi đến của Trần Hiếu Nam.
Đã chia tay thì Thời Doanh sẽ dây dưa lằng nhằng, tình cũ rủ cũng tới, cho nên cô tắt máy luôn.
Bên Trần Hiếu Nam gọi , nửa đêm phát điên xách rượu tìm Lý Khoát.
Lý Khoát tiếng đập cửa đ.á.n.h thức, mở cửa thấy là Trần Hiếu Nam, vẻ mặt liền trở nên khó tả.
“Người em, uống với một ly?” Trần Hiếu Nam hề che giấu sự thất ý và khó chịu của . Đêm nay tìm ai khác, nhớ chỗ ở của Lý Khoát nên xách rượu mò tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lý Khoát tránh đường cho .
Trần Hiếu Nam sô pha rót rượu xong liền kể khổ với Lý Khoát.
“Tuy với cô quen lâu, nhưng cảm thấy chúng hợp , cùng quê, tuổi tác cũng tương xứng, thích cô như ...”
Lý Khoát gì, cũng an ủi, chỉ bên cạnh tiếp rượu.
Trong lòng sướng rơn.
Trần Hiếu Nam cuối cùng lóc: “ thật sự kết quả với cô , đến cuối cùng mà.”
Lý Khoát mặt vô cảm vứt gã say khướt lên sô pha ngủ. Nể tình Trần Hiếu Nam đá, cho phép gã ngủ nhà một đêm.
Lý Khoát dọn vỏ chai rượu, tắm rửa sạch mùi rượu .
Trở về phòng, mở ngăn kéo . Bên trong nhiều kẹp tóc xinh xắn và mấy món đồ linh tinh, đều là đồ Thời Doanh để quên ở nhà 6 năm .
Hắn lấy ngắm nghía một lúc mới xuống giường.
Lý Khoát nghĩ thầm, thích hợp nhất với cô, chỉ thể là .
Trần Hiếu Nam chỉ là một vị khách qua đường sai lầm mà thôi.
Ngày hôm , Lý Khoát đưa Trần Hiếu Nam về xưởng, việc cả ngày, mãi đến 7 giờ tối mới đến cửa hàng quần áo của cô.
Cô đang bận, để ý đến . Lý Khoát tự giác ở cửa dọn dẹp đồ đạc, kiểm tra đường điện giúp cô.
Không ít cô gái đến mua quần áo cứ ngoái trai, bụi bặm cao hơn mét tám ở bên ngoài. Thời Doanh theo ánh mắt họ, thấy , sắc mặt đổi tiếp tục tư vấn quần áo cho khách.
Đợi cô bận xong đợt hơn một tiếng trôi qua, Thời Doanh tranh thủ lúc rảnh mới ăn cơm.
Cơm nguội ngắt. Cô định động đũa thì hộp cơm mặt rút , ngay đó một hộp cơm nóng hổi đặt xuống.
“Em ăn cái .”