Thập Niên: Người Đẹp Và Gã Chó Điên - Chương 162

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Lý Khoát lấy hộp cơm nguội về phía ăn.

 

Thời Doanh liếc . Hộp cơm vẫn luôn ấm, cũng ủ kiểu gì.

 

cô đói , cũng chẳng mà đôi co với , dứt khoát cắm cúi ăn, nếu lát nữa khách đến, bận rộn chẳng kịp ăn.

 

Lý Khoát còn đẩy cốc nước ấm đến tầm tay cô: “Uống nước .”

 

Thời Doanh vất vả lắm mới ăn uống no nê. Lý Khoát thuận tay thu dọn hộp cơm và đũa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Ca tối em đều bận thế ?” Ăn uống thất thường thế , lâu ngày hại dày.

 

Thời Doanh lườm : “Anh đừng lỡ việc buôn bán của , chỗ khác chơi .”

 

Thời Doanh dậy dọn dẹp tàn cuộc khi khách thử đồ.

 

Ánh mắt Lý Khoát dõi theo cô. Ánh đèn cửa hàng thời trang sáng tỏ mà nhu hòa, chiếu lên cô trông cực kỳ xinh .

 

Thời Doanh của hiện tại, so với 6 năm , trưởng thành hơn nhiều, tự tin hơn và vẻ càng thêm rực rỡ.

 

Lý Khoát nghĩ, 6 năm nay cô cũng coi như chăm sóc bản khá , thế là yên tâm .

 

Đợi khi khách , Lý Khoát tự giác ngoài. Dù cũng là cửa hàng đồ nữ, ở đây sẽ ảnh hưởng cô ăn.

 

Lý Khoát dạo quanh đó. Hắn đoán cô chắc chắn thuê nhà gần đây cho tiện .

 

Hắn cũng tìm kiếm nhà dân quanh đó, định bụng chuyển tới. Hắn ở chung với cô hơn, nhưng nghĩ cũng cô chắc chắn đồng ý.

 

Lý Khoát kiên nhẫn, chỉ cần ngày nào cũng gặp , thể từ từ tính.

 

Tầm 9 giờ rưỡi, Thời Doanh bắt đầu dọn hàng. Cô tính sổ sách, Lý Khoát liền giúp cô quét dọn cửa hàng.

 

ngẩng đầu lên hỏi một câu: “Anh còn về Nam Thành ?”

 

“Ừ, về, lát nữa tìm cái nhà nghỉ ngủ tạm.”

 

Thời Doanh lúc mới ngước mắt liếc : “ ngày nào cũng ca tối, định ngày nào cũng đến đây đấy chứ?”

 

6 năm cô chịu chiêu của , 6 năm thì chắc nhé.

 

Lý Khoát nhướng mày: “Cũng , bận thì qua, bận thì dám hứa.”

 

“Anh thuê nhà một tháng bao nhiêu tiền? Chỗ rộng ?”

 

Hắn hỏi thế, Thời Doanh ngay ý đồ đen tối gì.

 

Cô dứt khoát tập trung tính sổ, tiếp lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-162.html.]

 

Lý Khoát cũng thất vọng. Đợi cô đóng cửa về, lặng lẽ theo , đưa cô về.

 

Thời Doanh tưởng sẽ dây dưa, kết quả đợi cô về đến khu nhà trọ lên lầu, lầu một lát .

 

Thời Doanh bưng cốc nước cửa sổ, bóng lưng rời .

 

Hắn quá bám , nhưng cô phát hiện , thực cũng quá chán ghét sự bám riết của .

 

Cứ thế .

 

Thời Doanh đặt cốc nước xuống tắm.

 

Thời gian quá muộn, Lý Khoát quả thực về Nam Thành. Hắn tìm nhà nghỉ xong liền hỏi dò ông chủ chuyện thuê nhà gần đây, còn rõ vị trí cụ thể.

 

Ông chủ nhà nghỉ còn lạ lẫm: “Thế để tìm giúp ?”

 

“Được, đa tạ ông chủ, tìm biếu ông phong bao lì xì.”

 

“Được.”

 

Lý Khoát dứt khoát giao thị trường Nam Thành cho Tiểu Hắc , bên đó khách quen, Tiểu Hắc thành vấn đề. Còn chuyển trọng tâm sang Uyển Thành.

 

Hắn đến cửa hàng tìm Thời Doanh thường là buổi tối, tầm giờ cô đóng cửa, giúp cô dọn dẹp chút đưa cô về nhà.

 

Mấy hôm nay ở nhà nghỉ nên thể nấu cơm mang cho cô .

 

Đợi chuyển đến đây , thể dọn dẹp bếp núc, tự nấu cơm.

 

Lý Khoát còn đang tính toán thì thấy cô lên lầu, lập tức nhướng mày :

 

“Không lên , nỡ xa ?”

 

Hắn đút hai tay túi quần, ở hành lang, ánh đèn yếu ớt chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng cương nghị của .

 

Thời Doanh hồi lâu gì. Lý Khoát cũng thẳng dậy.

 

Hắn khẽ ho một tiếng: “Hay là, lên chút nhé?”

 

Được đà lấn tới!

 

“Anh , em ngày nào cũng bận muộn thế , chắc nhà cửa cũng dọn dẹp nhỉ, lên cu li cho em thế nào?”

 

Thời Doanh như , đó mới xoay lên lầu.

 

Nhận tín hiệu, Lý Khoát lập tức nhướng mày, sải vài bước theo lên.

 

Cô thuê phòng ở tầng 3, kiểu căn hộ đối cửa. Lý Khoát liếc nhà đối diện mới theo cô nhà.

 

Thời Doanh bật đèn, giày xong liền phịch xuống sô pha.

 

 

Loading...