Thập Niên Quân Hôn: Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 185: Tiệc Trăm Ngày Của Đoàn Đoàn, Khóa Vàng Báo Ân Tình

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:48:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịt thỏ và gà rừng đều Lục Kiến Hoa xử lý sạch sẽ.

 

Tống An An liền phụ trách nướng thịt thỏ.

 

Người trong nhà từng nếm mùi vị thịt thỏ nướng nên ai cũng thèm.

 

Đặc biệt là mấy đứa trẻ, sắp ăn thịt thỏ nướng thì nước miếng cứ ứa .

 

Kiều Thúy Hoa thì đem gà rừng xử lý xong c.h.ặ.t thành từng miếng cho hầm.

 

Canh gà còn cho thêm một ít kỷ t.ử.

 

Đây là Tống An An bảo bà, sẽ bổ dưỡng hơn, giúp điều dưỡng cơ thể.

 

Chưa đến con gái đang cho con b.ú cần dinh dưỡng bồi bổ, con rể khó khăn lắm mới về cũng ăn uống cho , bồi bổ một phen.

 

Đồ ăn trong nhà ăn bộ đội chắc chắn thể ngon bằng ở nhà .

 

Tống An An ướp thỏ rừng, phết một lớp mật ong đặt lên lửa nướng.

 

Kiều Thúy Hoa cần nấu thêm cơm, buổi trưa canh gà rừng, thịt thỏ nướng, thế là quá đủ .

 

Tống An An vẫn bảo bà nướng thêm mấy chiếc bánh ngô mỏng, ngoài còn thái một ít tỏi và hành tây.

 

Lát nữa thịt thỏ nướng xong, thể trực tiếp chấm với nước chấm, cuốn cùng hành tây, tỏi và bánh ngô, ăn thơm nức mũi. Kiếp Tống An An từng ăn như ở quán nướng.

 

Nghĩ đến hương vị đó, Tống An An chỉ ăn ngay lập tức.

 

nướng thịt thỏ cần chút công phu, nướng là xong ngay .

 

Thịt thỏ nướng một lúc bắt đầu xèo xèo tươm mỡ, tỏa mùi thơm ngào ngạt.

 

Mấy đứa trẻ trong nhà sớm chờ đến sốt ruột, bao giờ mới ăn.

 

“Mẹ, ạ, thơm quá, ăn ?”

 

Tống An An lắc đầu: “Chưa , đợi thêm một lát nữa.”

 

Bọn trẻ đành im lặng chờ đợi.

 

Càng ngửi mùi thịt thỏ, chúng càng thèm.

 

Tống An An mấy đứa nhỏ đang nuốt nước miếng ừng ực, khóe miệng khỏi cong lên một nụ .

 

“Được , nướng xong , nhưng thái thịt , lát nữa mới ăn.”

 

Nói , Tống An An cầm con thỏ nướng xong, lóc thịt đó xuống.

 

Hai con thỏ, đều là thỏ béo, thịt chắc chắn ít.

 

Tống An An lóc mấy đĩa thịt.

 

Sau khi lóc xong, cô liền gọi cả nhà ăn.

 

Cô lấy một chiếc bánh ngô , đó gắp thịt chấm nước chấm, thêm ít hành tây cuộn nhét miệng. Sau khi mẫu xong, cô bảo cứ theo như mà ăn.

 

Cả nhà từng thử cách ăn mới lạ , nếm thử một miếng, lập tức cảm thấy như tìm thấy một thế giới mới.

 

Tống An An tiếc rằng mùa xà lách, dưa chuột, nếu ăn kèm với xà lách và dưa chuột thì hương vị còn tuyệt hơn nữa.

 

Thịt thỏ nhiều, cả nhà ăn gần như no căng. Chủ yếu là vì ăn kèm với bánh ngô, chứ nếu chỉ ăn thịt thì với từng trong nhà e là đủ.

 

Ăn thịt thỏ nướng xong, cả nhà uống canh gà, ăn thịt gà.

 

Cuộc sống như , thấy dễ chịu cho .

 

Tống lão nhị càng thêm cảm khái, cuộc sống bây giờ thể so với lúc còn ở nhà họ Tống.

 

Nếu còn ở nhà họ Tống, đừng là ăn ngon thế , ngay cả ăn no cũng là cả một vấn đề.

 

Bữa tối còn thịt hoẵng xào, chung, từ khi Lục Kiến Hoa về nhà, mức sống của cả nhà nâng lên rõ rệt.

 

Rất nhanh, đến ngày tiệc trăm ngày cho Đoàn Đoàn.

Mộng Vân Thường

 

Lần Lục Kiến Hoa xin nghỉ phép đúng lúc, thể ở nhà cùng Đoàn Đoàn qua ngày trăm ngày.

 

qua tiệc trăm ngày của Đoàn Đoàn, lẽ trở về đơn vị.

 

Lúc Đoàn Đoàn đầy tháng Lục Kiến Hoa ở nhà, nên tiệc trăm ngày , định mời họ hàng bạn bè đến ăn một bữa, cho long trọng một chút.

 

Trương Phi cũng Lục Kiến Hoa báo tin đến dự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-ga-cho-si-quan-duoc-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-185-tiec-tram-ngay-cua-doan-doan-khoa-vang-bao-an-tinh.html.]

Lúc Tống An An ở cữ, Trương Phi dẫn vợ đến thăm cô, , quan hệ thiết với Lục Kiến Hoa, mời đến ăn cơm là điều nên .

 

Sau đó là gia đình nhà tam phòng, cộng thêm những nhà họ Lục, Tống Yến Yến, và vợ chồng đại đội trưởng.

 

Tổng cộng cũng mấy bàn tiệc.

 

Lục Kiến Hoa lên huyện mua mấy cân thịt, cộng thêm thịt hoẵng ướp từ , đủ để vài món ngon đãi khách.

 

Những mời đến dự tiệc trăm ngày của Đoàn Đoàn về cơ bản đều mang theo quà nhỏ.

 

may cho Đoàn Đoàn bộ quần áo nhỏ, đôi giày nhỏ.

 

Bất kể tặng quà gì, chỉ cần là một tấm lòng là .

 

Đến hôm tiệc trăm ngày, khi ăn uống xong, Văn Tiểu Quân đến cửa nhà cô quanh.

 

Tống An An bảo bọn trẻ nhà.

 

Tống An An thấy Văn Tiểu Quân tìm đến, còn tưởng ông Văn bà Văn gặp khó khăn gì, liền hỏi thăm tình hình.

 

Văn Tiểu Quân : “Đây là bà nội cháu bảo cháu đưa cho cô, chúc bé trăm ngày khỏe mạnh bình an.”

 

Nói , Văn Tiểu Quân đưa cho Tống An An một chiếc khóa vàng nhỏ.

 

Khóa vàng, cũng chính là khóa trường mệnh, ngụ ý là đứa trẻ sống lâu trăm tuổi.

 

Chiếc khóa vàng lẽ cũng đáng giá ít tiền.

 

Vàng thời nay thể mang ngân hàng đổi lấy tiền, ngờ thứ quý giá như mà ông Văn bà Văn tặng cho cô.

 

Tống An An nhận lấy từ chối, nhưng gọi Văn Tiểu Quân : “Cháu đợi một chút, cô lấy cho cháu vài thứ.”

 

Nói , Tống An An lấy thịt hoẵng ướp trong nhà đưa cho Văn Tiểu Quân: “Cầm về cho ông bà nội cháu ăn.”

 

Chỗ thịt hoẵng chắc cũng năm sáu cân, đủ cho nhà họ ăn một thời gian.

 

“Còn hai hũ sữa mạch nha , cháu cầm về uống cho mau lớn.”

 

Lúc Văn Tiểu Quân đến đeo một cái gùi.

 

Đồ đạc đặt trong gùi, đậy thì khác sẽ thấy bên trong gì.

 

Văn Tiểu Quân nhận, Tống An An liền : “Nếu cháu nhận, khóa vàng ông bà nội cháu tặng cô, cô cũng nhận.”

 

Văn Tiểu Quân đành đeo đồ về.

 

Ông Văn bà Văn những thứ Văn Tiểu Quân mang về, cảm khái : “Đứa nhỏ thật thà, thích chiếm lợi của khác.”

 

Đồ mang về , ông Văn bà Văn cũng trả nữa.

 

Nhà họ cũng một thời gian ăn thịt, thể ăn một bữa.

 

cuộc sống năm nay so với năm ngoái khá hơn nhiều.

 

Họ phụ trách nuôi ong, công việc cũng nhẹ nhàng hơn .

 

Năm nay mật ong thu hoạch cũng tồi, Vương đại đội trưởng còn tặng cho họ mấy hũ mật ong.

 

So với Tống đại đội trưởng , Vương đại đội trưởng bây giờ hiền lành hơn nhiều.

 

Ông Văn bà Văn còn nhận thư của ở Kinh Thị gửi về, rằng tình hình hiện tại thể sẽ đổi.

 

Họ chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa, cuộc sống lẽ sẽ sớm hơn.

 

Có niềm tin , họ sống cũng lạc quan hơn.

 

Những ngày Lục Kiến Hoa ở nhà trôi qua nhanh.

 

Kỳ nghỉ hơn hai mươi ngày, trôi qua thật quá nhanh.

 

Anh sắp lên đường trở về đơn vị, Tống An An liền giúp thu dọn quần áo, hành lý.

 

Nghĩ đến việc Lục Kiến Hoa sắp , Tống An An vẫn vô cùng lưu luyến.

 

dù cô lưu luyến Lục Kiến Hoa đến mấy cũng vô dụng, thể chậm trễ sự nghiệp của .

 

Tống An An cho ít nước chấm mang , tương ớt thông thường, còn tương thịt băm, tương gà băm, tương nấm hương.

 

Chờ về đơn vị, trộn cơm trộn mì ăn đều ngon.

 

Lương khô cho Lục Kiến Hoa ăn đường mấy ngày cô cũng chuẩn xong.

 

 

Loading...