Tiểu Lưu dừng xe ở khu gia thuộc.
Biết xe của Tiểu Lưu đón Lục Kiến Hoa và nhà, nên từng ánh mắt đều đổ dồn về phía . Mọi đều vô cùng tò mò về vợ của Lục đoàn trưởng. Nghe là một phụ nữ nông thôn, cũng rốt cuộc trông như thế nào.
Hiện tại trong đơn vị đều đồn rằng, Lục đoàn trưởng chức vị cao như , trai, cưới một phụ nữ nông thôn thì quá thiệt thòi.
Xe dừng hẳn, cửa xe mở , Lục Kiến Hoa xuống xe . Hắn đỡ ba đứa trẻ xuống, đó một tay bế Đoàn Đoàn, tay đưa về phía Tống An An.
“An An, tới đây, đỡ em.”
Lục Kiến Hoa sợ An An xuống xe ngã. Tống An An ừ một tiếng, bước xuống xe.
Nhìn thấy Tống An An bước xuống, những phụ nữ hóng hớt trong khu gia thuộc ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Ái chà, đây là vợ Lục đoàn trưởng ? Không thể nào?”
“ , vợ Lục đoàn trưởng là gái quê ?”
“Có bên ngoài đồn bậy ? thấy vợ Lục đoàn trưởng xinh quá, giống tiểu thư thành phố mà!”
“ thế, còn hơn cả mấy cô gái trong thành phố chứ, thấy cô bác sĩ Trần cũng bằng cô .”
“Vậy rốt cuộc vợ Lục đoàn trưởng ? Lỡ , chúng hiểu lầm thì …”
“Không thể nào, chắc chắn là vợ Lục đoàn trưởng, nếu Lục đoàn trưởng đỡ cô ?”
“…”
Trong tiếng bàn tán xôn xao của các bà vợ, Lục Kiến Hoa dẫn Tống An An và các con đến căn hộ phân phối.
Một phụ nữ trung niên bước tới, hỏi Lục Kiến Hoa: “Lục đoàn trưởng, đây là nhà của ? Vị là em dâu ?”
Người phụ nữ tên là Dương Thúy Phân, chồng bà giữ chức Phó đoàn trưởng trong đơn vị, tuy thấp hơn Lục Kiến Hoa một chút nhưng cũng coi là chức vụ cao. Dương Thúy Phân tính tình xởi lởi, chồng bà và Lục Kiến Hoa quan hệ cũng khá , nên bà mới tới hỏi thăm.
Lục Kiến Hoa thấy Dương Thúy Phân, : “Vâng, chị dâu, đây là vợ em, còn đây là mấy đứa nhỏ nhà em.”
Dương Thúy Phân chào hỏi bọn họ, đó khen ngợi: “Lục đoàn trưởng, vợ xinh thật đấy.”
Nghe khác khen vợ , Lục Kiến Hoa cảm thấy còn vui hơn cả khen chính . Người thiện ý, Tống An An cũng mỉm đáp . Dương Thúy Phân Tống An An , nụ ngọt ngào khiến bà cảm thấy cô càng hơn.
“Các em mới tới, chuyện gì cần giúp đỡ cứ gọi chị một tiếng, ngàn vạn đừng khách sáo với chị.”
Lục Kiến Hoa gật đầu: “Vâng ạ, chị dâu, việc cần giúp bọn em chắc chắn sẽ khách sáo.”
Dương Thúy Phân thuận miệng : “Các em xe tới đây cũng vất vả , thế , tối nay sang nhà chị ăn cơm. Chị thấy các em mua đồ ăn, cũng mang theo gì, tối nay chắc khó nấu nướng, chi bằng sang nhà chị ăn.”
Tuy đơn vị nhà ăn quân khu, nhưng đồ ăn ở đó là cơm tập thể, chắc chắn ngon bằng cơm nhà tự nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-ga-cho-si-quan-duoc-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-201-hang-xom-nhiet-tinh-loi-ban-tan-noi-khu-gia-thuoc.html.]
Lục Kiến Hoa xua tay: “Chị dâu khách sáo quá, bọn em nhà ăn ăn là .”
Bị Lục Kiến Hoa từ chối, Dương Thúy Phân ngược chút vui: “Sao thế? Lục đoàn trưởng, đây là coi thường chị , cảm thấy chị mời nổi một bữa cơm ?”
Lục Kiến Hoa vội giải thích: “Không chị dâu, em chỉ là phiền chị.”
“Đã bảo đừng khách sáo với chị mà cứ thế. Được , quyết định , chị về chuẩn đây, đến giờ các em nhất định qua đấy.”
Nói xong Dương Thúy Phân liền hấp tấp xoay luôn, cho Lục Kiến Hoa cơ hội từ chối nào nữa.
Lục Kiến Hoa bất đắc dĩ, nhưng tâm ý của Dương Thúy Phân nên định tối nay sẽ đưa cả nhà sang ăn một bữa.
Tống An An cảm thấy Dương Thúy Phân vẻ tùy tiện nhưng thật sự tồi. Người như thể qua nhiều hơn.
Lúc Dương Thúy Phân hỏi chuyện, ít trong khu gia thuộc đều thấy, xác nhận Tống An An chính là vợ Lục Kiến Hoa, bắt đầu xì xào bàn tán lưng. Vợ Lục đoàn trưởng như ?
Tống An An còn trở thành đối tượng bát quái của các bà vợ trong khu gia thuộc.
Dương Thúy Phân , Lục Kiến Hoa dẫn vợ con nhà.
Nhà lớn, Lục Kiến Hoa cảm thấy ủy khuất cho Tống An An. Tống An An thấy cả, nhà nhỏ ở cũng ấm cúng, chỉ cần cả nhà bên thì thế nào cũng .
Đồ đạc trong nhà Lục Kiến Hoa sắm sửa đơn giản khi về đón vợ con. Nồi niêu xoong chảo đều , chăn đệm cũng đầy đủ. Còn một đồ dùng sinh hoạt lát nữa Cung Tiêu Xã gần đây mua thêm là . Cung Tiêu Xã ở đây tiện cho quân nhân và nhà mua sắm.
Chỉ là trong phòng bụi, cần dọn dẹp . Tống An An cùng bọn trẻ dọn dẹp đơn giản, Lục Kiến Hoa mua đồ dùng sinh hoạt cần thiết.
Ba em Lục Thiên Lỗi tuy tuổi lớn nhưng đứa nào cũng chăm chỉ. Tống An An chỉ cần một bên chỉ huy là , bọn trẻ cầm khăn lau sạch bàn ghế, quét tước sàn nhà, căn nhà xem như thể ở .
Nhìn căn nhà nhỏ ấm áp, Tống An An cảm thấy .
Chờ Lục Kiến Hoa mua đồ xong trở về, thời gian cũng còn sớm. Lục Kiến Hoa dẫn Tống An An và các con sang nhà Dương Thúy Phân.
Mộng Vân Thường
Hai đến cửa tiện tay . Lúc Lục Kiến Hoa Cung Tiêu Xã thuận tiện mua một cân bánh trứng gà, hai lọ đồ hộp trái cây. Tống An An lấy thêm một lọ tương ớt do nhà tự . Người mời ăn cơm là do hào phóng phúc hậu, thể coi đó là điều đương nhiên.
Chồng của Dương Thúy Phân tên là Từ Hải Quân. Từ đoàn trưởng lúc cũng về ăn cơm tối. Thấy vợ chuẩn nhiều đồ ăn như , ông còn tò mò hỏi: “Hôm nay chuẩn nhiều món thế?”
Dương Thúy Phân đáp: “ thấy Lục đoàn trưởng đưa vợ con về , nên chuẩn thêm chút đồ ăn mời họ.”
Từ đoàn trưởng gật gật đầu: “Ra là , thế thì nên .”
Không bao lâu , Lục Kiến Hoa dẫn nhà tới cửa. Thấy họ đến còn mang theo quà, Dương Thúy Phân vội : “Các em cũng thật là, mang nhiều đồ thế gì? Đến ăn bữa cơm thôi mà còn tốn kém .”
Từ đoàn trưởng cũng hùa theo: “ đấy, mấy thứ các em mang về .”
“Chị dâu, Lục đoàn trưởng, bọn em mua cũng mua , chút tâm ý thôi ạ. Nếu chị nhận, bọn em cũng ngại ở ăn cơm.”
Hai bên đùn đẩy vài câu, cuối cùng vợ chồng Từ đoàn trưởng mới nhận lấy. Đồ ăn Dương Thúy Phân chuẩn cũng khá tươm tất, đương nhiên so với tay nghề nấu nướng thường ngày của nhà Tống An An thì vẫn chút chênh lệch.