Thập niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 33: Thật trùng hợp, anh Hoắc!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:34:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Phi Yên thản nhiên đáp: “Cháu Hai của dì đ.á.n.h gãy chân, bệnh viện huyện chữa , đang gấp rút chuyển lên bệnh viện thành phố. Cha cháu đang hỏi thăm khắp nơi tìm chuyên gia, còn bảo dì Diêu rút hết tiền , nếu nhà họ Diêu đủ thì sẽ góp một tay giúp đỡ!”

 

Liễu Minh Anh xong lập tức bật dậy, giận đến đỏ bừng hai má:

 

“Mẹ, xem, đây chính là đứa con trai ngoan của đấy! Hồi đầu năm, thằng Hải Đào nhà con chuyển trường, tìm mượn ít tiền mà tìm đủ lý do bảo .

 

Thế mà giờ cháu ngoại của Diêu Tân Linh thương, thể hào phóng thế đấy. Rốt cuộc nhà của ai!”

 

Dư Bội Linh chằm chằm Liễu Phi Yên: “Cha cháu thật sự bảo Diêu Tân Linh rút hết tiền ?”

 

Ánh mắt Phi Yên trong veo, gật đầu: “Vâng, chính tai cháu thấy cha cháu thế ạ!”

 

Sắc mặt Dư Bội Linh trầm xuống: “Họ định đưa đến bệnh viện nào?”

 

Liễu Phi Yên lắc đầu: “Cháu , cha cháu vẫn đang liên hệ với các chuyên gia ạ!”

 

Đang chuyện thì lầu tiếng gọi: “Bà Dư, điện thoại, con trai hai của bà gọi tới !”

 

Dư Bội Linh vội vã xuống lầu, Liễu Minh Anh cũng vội vàng theo.

 

Để tránh nghi ngờ, Liễu Phi Yên cũng bước theo . Từ xa, cô thấy giọng kinh ngạc của Dư Bội Linh: “Cái gì?... Con bảo tìm học trò để phẫu thuật cho cháu ngoại của vợ con?... Còn sắp xếp phòng bệnh nhất nữa ?

 

Liễu Minh Huân, và cha con nợ nần gì con, càng nợ nần gì nhà vợ con. Sau bớt mang mấy chuyện rác rưởi đến phiền !”

 

Rầm!

 

Điện thoại cúp, mặt Dư Bội Linh tràn đầy lửa giận.

 

thể nhẫn nhịn việc Liễu Minh Huân não, thiên vị nhà họ Diêu, nhưng bà thể chấp nhận việc con trai hầu hạ nhà họ Diêu mà còn kéo cả bà .

 

Liễu Phi Yên câu trả lời , cũng nán nữa:

 

“Bà nội, cô út, con việc nên ạ!”

 

Lúc Liễu Minh Anh cũng còn tâm trí giữ cô : “Mẹ, hai đúng là phát điên . Lấy hết tiền tiết kiệm trong nhà để cứu cháu trai của Diêu Tân Linh thì thôi , còn trông mong nhà giúp tìm quan hệ.

 

Anh là cưới Diêu Tân Linh vợ, rõ ràng là rể ở nhà họ Diêu, đúng là hiếu thảo thật đấy!”

 

Liễu Phi Yên vội đến căn nhà sân mà cô thuê cho Tống Lệ Hoa.

 

Tống Lệ Hoa dọn dẹp sân vườn sạch sẽ, trong phòng cũng vỏ chăn nệm mới, ngoài sân còn kê một cái lò nhỏ.

 

Chỉ là đôi mắt cô đỏ hoe, trông như mới .

 

“Sao thế chị? Họ... Lại đến tìm chị ?”

 

Tống Lệ Hoa lắc đầu khổ: “Không , chỉ là chị thấy một dắt tay đứa con gái nhỏ qua, chợt nhớ đến hồi còn bé nên chút cảm thán thôi.

 

Yên tâm , chị chỉ thấy khó chịu một chút thôi, xong là hết, nghĩ ngợi nhiều . Dù cũng qua bao nhiêu năm , chị sẽ để những chuyện trong lòng nữa.”

 

Những ngày tháng khổ cực như còn chịu đựng , lý do gì bây giờ sống dở c.h.ế.t dở.

 

Liễu Phi Yên an ủi cô vài câu: “Đi thôi, em đưa chị cắt tóc, bắt đầu một cuộc sống mới!”

 

Nhà họ Diêu lên thành phố, Liễu Phi Yên sợ họ chạm mặt Tống Lệ Hoa nên đưa Tống Lệ Hoa ngoài, cắt tóc ngắn, phần đuôi tóc còn uốn nhẹ một chút.

 

Sau đó đưa Tống Lệ Hoa mua quần áo và mỹ phẩm. Bản Tống Lệ Hoa vốn nét sẵn, chỉ cần chăm chút một chút là biến thành một cô gái thời thượng và xinh .

 

“Phi Yên, chị mà em mua cho chị nhiều đồ thế !”

 

Liễu Phi Yên chỉ mua đồ mà còn mua cả sách: “Em nhớ chị từng hồi học, chị học tiếng Anh đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-thieu-tuong-menh-khong-con/chuong-33-that-trung-hop-anh-hoac.html.]

 

Tống Lệ Hoa gật đầu.

 

Liễu Phi Yên nhỏ: “Gần đây nước ngoài đến đây đầu tư một nhà máy điện t.ử, chắc chắn sẽ tuyển nhiều . Chị tranh thủ tìm hiểu , cơ hội?”

 

Bình Nam là một trong những thành phố mở cửa sớm nhất. Cô nhớ nhà máy điện t.ử trong và ngoài nước đầu tiên dường như cũng thành lập ở thành phố Bình Nam.

 

Hình như là do một gốc Hoa quê ở Bình Nam, báo đáp quê hương nên đặc biệt kéo vốn về đầu tư xây dựng.

 

Thật ban đầu cô cũng từng cân nhắc nhà máy , nhưng khi nhà máy thành lập, áp dụng chế độ khép kín, ăn ở đều trong nhà máy, mỗi tháng chỉ ngoài vài ngày.

 

Cô còn nhiều việc , cuộc sống khép kín như chắc chắn hợp với cô.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Tống Lệ Hoa thì phù hợp. Vào nhà máy sẽ cách biệt với thế giới bên ngoài, cần lo lắng về đám La Tiểu Khuông nhà họ Tống nữa.

 

Ánh mắt Tống Lệ Hoa dấy lên hy vọng: “Phi Yên, rõ ràng chị lớn hơn em vài tuổi, để em lo toan nhiều thế .”

 

Liễu Phi Yên để tâm: “Hai chúng cùng trải qua sinh t.ử mà, chút chuyện là gì. , còn nghĩ cách đổi cái tên của chị nữa!”

 

Vừa mới đến, hai chẳng quen ai. Chuyện đổi tên , duy nhất cô thể nhờ vả chỉ Hoắc Thừa Cương.

 

phiền Hoắc Thừa Cương, nhưng dường như ngoài Hoắc Thừa Cương , cô cũng tìm ai giúp việc .

 

Liễu Phi Yên tìm theo ký ức đến chỗ ở của Hoắc Thừa Cương.

 

Anh phân nhà trong quân đội, nhưng bản cũng tự tìm cách mua riêng một căn nhà bên ngoài.

 

Liễu Phi Yên chắc căn nhà mua từ lúc nào, nhỡ bây giờ mua mà là nhà khác.

 

Vậy cô tìm Hoắc Thừa Cương đây?

 

Đang lúc suy nghĩ lung tung, đột nhiên cô thấy gọi : “Đồng chí... Tiểu Liễu?”

Liễu Phi Yên , thấy đó là tài xế Tiểu Lưu của Hoắc Thừa Cương: “Anh Lưu, ở đây?”

 

Tiểu Lưu chỉ căn nhà phía cô: “Đây là nhà của lãnh đạo chúng , qua đây đưa đồ. Ơ, đồng chí Tiểu Liễu, ở đây?”

 

Liễu Phi Yên giải thích: “Cái nhà thuê, ông chủ nhà đột nhiên bảo con trai ông sắp cưới dịp Trung thu nên chắc chỉ ở vài tháng nữa thôi. định tìm xem chỗ nào hợp hơn , ngờ …”

 

Cũng may nhà của Hoắc Thừa Cương cách chỗ họ thuê quá xa, bịa cái cớ cũng xem như hợp lý.

 

Tiểu Lưu mặt đầy ngạc nhiên: “Vừa mới dọn mà con trai ông sắp cưới , mà con trai ông …”

 

“Tiểu Lưu!” Hoắc Thừa Cương đột ngột mở cửa, Liễu Phi Yên giật nảy . Cái ban ngày, ... ở nhà chứ?

 

“Anh Hoắc!” Liễu Phi Yên giả vờ vô cùng ngạc nhiên, chào hỏi Hoắc Thừa Cương:

 

“Đây là... nhà của ạ?”

Hình như Hoắc Thừa Cương mới tắm xong, tóc còn ướt sũng, những giọt nước rơi xuống tấm áo ba lỗ trắng, ướt một mảng n.g.ự.c, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc lúc ẩn lúc hiện lớp vải mỏng.

 

Liễu Phi Yên ngượng ngùng. Rõ ràng ở trong làng, các chú các bác cũng thường xuyên cởi trần việc, thấy chẳng thấy gì lạ.

 

Vậy mà Hoắc Thừa Cương rõ ràng mặc áo, cô cảm thấy tự nhiên.

 

“Em đến trả tiền ?” Anh mở miệng khiến Liễu Phi Yên lúng túng giấu mặt .

 

Người nợ nhiều thì lo, cô nợ Hoắc Thừa Cương nhiều đến , hình như cũng còn sự ngượng ngùng ban đầu nữa.

 

“Anh Hoắc, em chuyện nhờ…”

 

“Liễu Phi Yên!” Hoắc Thừa Cương tựa khuỷu tay lên ổ khóa cửa, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc lên khuôn mặt cô:

 

dễ dùng lắm đúng ?”

 

Loading...