Thập niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 39: Anh ta chính là kẻ tuyệt tự không sinh được con.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:34:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ thế!” Vẻ mặt cô y tá đầy sự ngưỡng mộ: “Nếu thì bệnh viện nhân dân thành phố chúng phúc lợi , lương cao, bao nhiêu vắt óc tìm cách cũng . Cô dựa cái gì mà bằng cấp vẫn chứ!”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Bệnh viện của bọn họ là bệnh viện trọng điểm của tỉnh, nhiều đào hố mở đường tìm đủ loại quan hệ mà vẫn .
Nếu đó lấy chồng theo chồng nơi khác, vị trí chắc chắn bao giờ trống.
Nếu Hoắc Thừa Cương quan hệ đủ cứng, công việc thế nào cũng đến lượt Liễu Phi Yên.
Sắc mặt Diêu Tân Linh biến đổi, vẻ mặt u ám về phía quầy y tá, con nhóc c.h.ế.t tiệt! Dựa cái gì mà nó như thế!
Bà sớm trai Hoắc Thừa Cương tìm việc cho Liễu Phi Yên trong thành phố, lúc bà còn tin, nghĩ rằng Hoắc Thừa Cương chỉ đùa giỡn Liễu Phi Yên cho vui thôi.
Nói cái gì mà tìm việc, chẳng qua chỉ là lừa cô, cùng lắm thì kiếm cho một công việc quét rác.
Không ngờ dùng quan hệ để nhét cô một đơn vị đến thế .
Nghĩ đến Kim Phượng nhà bà , nghiệp sinh viên y khoa chính quy đàng hoàng, bây giờ chuyện phân công công tác vẫn . Trước đó còn nơi phân về là một huyện nhỏ nghèo, xa xôi hẻo lánh.
Diêu Kim Phượng huyện nhỏ, chỉ ở bệnh viện nhân dân thành phố.
Bà và Liễu Minh Huân cầu xin khắp nơi, nhiều như mà vẫn tìm mối quan hệ.
Vậy mà Liễu Phi Yên, học vấn, kinh nghiệm, gì cả, chỉ vì bám Hoắc Thừa Cương mà việc , công lý ở chứ?
Diêu Tân Linh nuốt trôi cục tức , quyết định về sẽ bàn với xem cách nào để chỉnh đốn Liễu Phi Yên, thể để cô ở thành phố chướng mắt.
Bà hít một thật sâu, tới quầy y tá, đúng lúc thấy Liễu Phi Yên đang ghi chép sổ sách.
Bà gõ xuống mặt bàn: “Phi Yên, cháu đến bệnh viện ?”
Liễu Phi Yên ngẩng đầu lên, giả vờ như thấy gì.
Diêu Tân Linh thấy cô dám phớt lờ , cơn giận trong lòng càng bùng phát:
“Liễu Phi Yên! Dì đang chuyện với cháu, cháu thấy ?”
Liễu Phi Yên ngẩng đầu, vẻ mặt bình thản: “Thưa bà, xin hỏi bà việc gì ạ?”
Tiếng bà khiến Diêu Tân Linh nghẹn họng khó chịu. Gọi một tiếng dì , cứ dùng cái danh xưng bà quê mùa như thế.
“Liễu Phi Yên! Hai ngày nay Quý Quân khỏe, nếu cháu việc ở đây thì lúc rảnh rỗi qua đó xoa bóp chân cho nó, để nó thoải mái một chút!
Ngoài , chị dâu dì lớn tuổi , sức lực theo kịp. Cháu ở bệnh viện thì tối qua đó bác một chút, hầu hạ Quý Quân tiểu tiện, đút nước cho nó…”
“Thật xin !” Liễu Phi Yên ngắt lời bà : “ vẫn đang thực tập, chính thức nhận việc, tư cách chăm sóc thiếu gia vàng ngọc nhà bà !”
Diêu Tân Linh bốc hỏa: “Liễu Phi Yên, chẳng cô ỷ Hoắc Thừa Cương nên mới dám ngông cuồng như .
cho cô , đó là cái loại sinh con trai, đến bản lĩnh đàn ông cũng . Trông thì cao to đàng hoàng đấy, thực chất là tên phế vật nổi chuyện vợ chồng!
Cô nghĩ theo một kẻ phế vật như , đời cô sẽ sống ? cho cô , những ngày chịu khổ của cô còn ở phía đấy!”
Gương mặt nhỏ nhắn xinh của Liễu Phi Yên vẫn bình tĩnh, dùng ánh mắt thương hại Diêu Tân Linh.
Diêu Tân Linh còn tưởng cô dọa sợ: “Cô cũng nghĩ xem, nếu Hoắc Thừa Cương thực sự thì tìm đoạn chưởng nữ gì trong tay như cô ?
Với phận của , kiểu vợ như nào mà chẳng tìm , việc gì lấy một đứa con gái liên tiếp hủy hôn như cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-thieu-tuong-menh-khong-con/chuong-39-anh-ta-chinh-la-ke-tuyet-tu-khong-sinh-duoc-con.html.]
Vẻ mặt Liễu Phi Yên hoảng sợ phía bà : “Anh Hoắc, cái em , là bà tự bịa đấy!”
Diêu Tân Linh thèm ngoảnh đầu : “Liễu Phi Yên, cô đừng dùng mấy cái trò đó mà hù dọa . Cho dù Hoắc Thừa Cương đây thật, cũng chẳng sợ.
Anh cưới vợ ba năm mà con, ly hôn , đầu cưới khác là con ngay.
Điều chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ thì cao lớn mạnh mẽ đấy, nhưng thực chất chỉ cái vẻ bề ngoài, là đồ vô dụng, như s.ú.n.g bạc đầu sáp!”
Liễu Phi Yên càng thêm hốt hoảng xua tay: “Anh Hoắc, em... em thật sự những chuyện !”
Diêu Tân Linh hừ lạnh: “Cô bớt hù , tưởng sẽ…”
Bà đến đây, đột nhiên cảm thấy lạnh toát sống lưng, gì đó đúng.
Vừa đầu , bà thấy một Hoắc Thừa Cương trong quân phục chỉnh tề, một tay đút túi quần, một tay đặt bao s.ú.n.g bên hông, ánh mắt bà như thể bà c.h.ế.t thì cứ trực tiếp mở miệng.
Diêu Tân Linh lập tức sợ đến mức hai chân run rẩy, lắp bắp : “Hoắc... Đoàn trưởng Hoắc, ... nãy... nãy…”
“ thể sinh con? bản lĩnh đàn ông?” Ánh mắt Hoắc Thừa Cương đảo qua Diêu Tân Linh một vòng, dừng Liễu Phi Yên.
Vẻ mặt Liễu Phi Yên ngơ ngác, , đại ca, là bà , em , em cái gì!
Tiểu Lưu cạnh Hoắc Thừa Cương toát mồ hôi. Trời đất ơi, đàn bà dám những lời như ngay mặt Đoàn trưởng của họ chứ.
Không , từng bàn tán chuyện về Đoàn trưởng, Đoàn trưởng xử lý, đến giờ vẫn đang khai hoang ở vùng Tây Bắc.
Đoàn trưởng nhà họ... bụng rộng lượng lắm !
Diêu Kim Phượng xách túi hoa quả , thấy cô tựa bàn quầy y tá mặt mày tái mét, tưởng Liễu Phi Yên cậy thế Hoắc Thừa Cương để bắt nạt Diêu Tân Linh.
“Anh Hoắc, thể chỉ lời Liễu Phi Yên mà kết luận cô em bắt nạt cô , hiểu con cô …”
“Cô từ chui mà xí thế ?” Hoắc Thừa Cương ngắt lời cô bằng một ánh mắt mấy thiện cảm. Chỉ một cái , như thấy thứ gì đó bẩn thỉu kinh tởm, ánh mắt lập tức trở nên chán ghét.
Diêu Kim Phượng ánh mắt đả kích, nước mắt suýt thì rơi xuống.
Xấu xí! Đang cô ?
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn xinh đáng yêu, miệng ngọt lòng . Ai gặp cũng khen là bé cưng, đây là đầu tiên cô xí!
“Anh Hoắc, em... Em là Kim Phượng mà! Anh nhớ ?”
Diêu Kim Phượng ôm n.g.ự.c, nước mắt lưng tròng, Hoắc Thừa Cương như thể đang một kẻ bạc tình phụ nghĩa.
Ánh mắt Hoắc Thừa Cương càng thêm mất kiên nhẫn: “Cô là tiên nữ ? Sao nhớ cô? Cho dù cô là phượng hoàng từ trời rơi xuống thì cũng từng nhặt một cọng lông gà nào của cô rơi xuống, cô lấy tư cách gì mà bám lấy !”
Liễu Phi Yên , cực kỳ . Nếu trong cảnh , cô phá lên thật to .
Từ nhỏ đến lớn, Diêu Kim Phượng ít ỷ mấy trai giúp đỡ mà bắt nạt cô. Lần tàn nhẫn nhất là đè cô xuống hố bùn, nhét phân gà miệng cô.
Hôm nay thấy cô ăn quả đắng, trong lòng cô chỉ cảm thấy sảng khoái từng .
Diêu Kim Phượng kìm nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống:
“Anh Hoắc, thực sự nhớ ? Hồi đó xuống nông thôn lao động, rắn độc c.ắ.n, chính em gọi khiêng xuống núi, tìm bác sĩ tới cứu mạng mà!”
Hoắc Thừa Cương trầm ngâm cô : “Thật sự là cô cứu ?”