Thập niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 44: Người đàn ông như vậy, anh ta không xứng với em!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:36:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khụ, khụ…” Liễu Phi Yên suýt nữa thì sặc, cô vội vàng uống một ngụm nước ngọt để nén cơn ho: “Danh tiếng gì cơ?”

 

hiểu lầm về mối quan hệ giữa và Hoắc Thừa Cương, nhưng cũng tiện để giải thích với Tiểu Quách.

 

Tiểu Quách đặt đũa xuống, liếc xung quanh hạ thấp giọng:

 

“Anh từng kết hôn , chuyện em ?”

 

Liễu Phi Yên lắc đầu. Chuyện cô thực sự rõ lắm.

 

Cũng chỉ là hôm Diêu Tân Linh lỡ miệng nhắc tới, cô mới Hoắc Thừa Cương từng một đời vợ.

 

Còn về việc vợ cũ của Hoắc Thừa Cương rốt cuộc là thế nào, kiếp cô chăm sóc Hoắc Thừa Cương nhiều năm, cô cũng từng nhắc đến vợ cũ nửa lời.

 

Tiểu Quách rõ ràng rõ nội tình: “Vợ cũ của là trụ cột của đoàn văn công, xinh lắm. Nói câu hy vọng em để tâm, nhưng so với em cũng một chín một mười đấy!”

 

Liễu Phi Yên để ý chuyện đó. Cô vốn chẳng thích khác khen xinh , vì chính hai chữ xinh mà kiếp đời dán nhãn là kẻ lăng loàn.

 

“Vợ cũ là con gái thầy giáo . Nghe một thời gian Đoàn trưởng Hoắc nơi nương tựa, chính thầy đó cưu mang .

 

Hai là thanh mai trúc mã lớn lên. Sau thầy sức khỏe yếu, mới gả con gái ông cho Đoàn trưởng Hoắc, coi như tình ý cuối cùng cũng thành nhà.

 

Em bảo xem, cùng lớn lên từ nhỏ, đáng lẽ cưng chiều vợ vũ lắm chứ? Huống hồ cô còn xinh học thức như !”

 

Trong lòng Tiết Hiểu Hi thoải mái, lo lắng Liễu Phi Yên. Đoàn trưởng Hoắc đó hóa ly hôn, chẳng Liễu Phi Yên sẽ chịu thiệt thòi ?

 

Liễu Phi Yên thì ngược cả, còn gật đầu phụ họa:

 

, nếu em là đàn ông, em cũng sẽ thích một cô gái như thế!”

 

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Tiểu Quách hì hì: “Em đúng là bao dung thật đấy, chuyện đối tượng của em mà em chẳng hề để tâm gì cả!”

 

Liễu Phi Yên thầm nghĩ, cái gọi là đối tượng chẳng qua chỉ là do cô đơn phương. Hoắc Thừa Cương , cô tự tạo sự mập mờ khắp nơi để lợi dụng mà thôi.

 

Nghĩ đến tính khí keo kiệt của , nếu cô khắp nơi mượn danh tiếng để lừa , sẽ đối phó cô thế nào nữa.

 

“Rồi đó thì ?”

 

“Sau đó ?” Tiểu Quách hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt khinh thường:

 

“Ngay đêm tân hôn, chủ động xin thực hiện nhiệm vụ. Sau khi trở về đối xử với vợ cũ lạnh nhạt, giống vợ chồng chút nào.

 

Kết hôn suốt ba năm, ai thấy mỉm với vợ cũ một . Người bệnh nhập viện phẫu thuật, ngay cả cũng chẳng thèm một cái, đừng là chăm sóc.

 

Chưa hết , lúc vợ cũ xuất viện, còn đòi vợ cũ trả cho một nửa tiền phẫu thuật.

 

Mọi xem, đời kiểu đàn ông như thế? Người thầy của suối vàng mà từng cứu giúp một con sói mắt trắng, đối xử với con gái ruột như , chắc tức đến bật nắp quan tài!”

 

Tiết Hiểu Hi ngẩn : “Anh ... thực sự quá đáng đến thế ?”

 

Đoàn trưởng Hoắc từng mang đến cho họ một tia sáng giữa lúc tuyệt vọng và bế tắc… Nhìn thế nào cũng giống lạnh lùng hà khắc như .

 

Liễu Phi Yên, lo lắng cho tương lai của cô.

 

Liễu Phi Yên cũng cảm thấy kỳ lạ, một Hoắc Thừa Cương khác qua miệng Tiểu Quách.

 

Kiếp , khi cô quen Hoắc Thừa Cương, ruồng bỏ, một cô độc giường bệnh, tính tình cổ quái, nóng nảy, bất lực.

 

Nếu nhờ tổ chức xét công lao nhiều năm của mà dành cho sự quan tâm và chăm sóc đặc biệt, e rằng chẳng thể sống tiếp.

 

Anh bao giờ nhắc đến quá khứ, cô cũng cách nào .

 

Chẳng lẽ khi còn trẻ, thật sự quá đáng đến ?

 

Không tại , trong lòng cô vẫn vô thức cảm thấy Hoắc Thừa Cương như thế.

 

“Tất nhiên là thật!” Tiểu Quách khẳng định chắc nịch: “Chưa hết . Từ khi kết hôn, chuyện mua thức ăn, chi tiêu sinh hoạt trong nhà, đều tính toán rạch ròi với vợ cũ.

 

cùng vợ cũ về thăm họ hàng, nửa đường thì cãi , chị và chị tình cờ gặp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-thieu-tuong-menh-khong-con/chuong-44-nguoi-dan-ong-nhu-vay-anh-ta-khong-xung-voi-em.html.]

Hai đoán ?”

 

Tiết Hiểu Hi suýt quên mất cả sự căng thẳng của kỳ thi: “Nói gì?”

 

Tiểu Quách bắt chước giọng điệu lạnh lùng của Hoắc Thừa Cương: “Đó là họ hàng nhà cô, họ hàng nhà , dựa cái gì mà bắt mua quà, mua thì tự cô mà mua!”

 

Tiết Hiểu Hi há hốc miệng: “Đây… Đây là lời một chồng nên ?”

 

!” Tiểu Quách càng càng tức: “Họ hàng bên nhà vợ cũ đến ở nhà một thời gian, bắt vợ cũ thanh toán cho họ hàng.

 

Vợ cũ chịu đưa, trực tiếp đến đơn vị của vợ cũ lĩnh lương, còn lật sổ nhỏ , tính toán từng khoản chi tiêu của vợ cũ rõ ràng mồn một!

 

Mọi xem, gặp đàn ông như , ai mà ly hôn?

 

Theo chị, vợ cũ của chịu đựng ba năm là quá giỏi . Đổi là chị, một ngày cũng chịu nổi!”

 

Ánh mắt Tiết Hiểu Hi Liễu Phi Yên tràn đầy lo lắng. Người đàn ông keo kiệt, cay nghiệt như thế, còn trong quân đội, nếu chuyện gì , ly hôn cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Liễu Phi Yên vẫn cảm thấy Hoắc Thừa Cương giống như . Anh keo kiệt thì đúng là keo kiệt, nhưng keo kiệt đến mức thì… thật sự khiến khó tin.

 

Tiểu Quách thấy cô thất thần, vỗ nhẹ lên cánh tay cô: “Chị nhiều chuyện , chị thôi. Anh còn trẻ mà lên chức Đoàn trưởng, nhờ gia đình thế lực quan hệ gì cả.

 

Mà là năm đó chiến trường, một xông thẳng doanh trại địch, cho nổ kho đạn của đối phương, quân công là tự tay liều mạng mà .

 

Anh công với đất nước, với nhân dân, cũng ít giúp đỡ gia đình các đồng đội. Cha chị , con hiểu đại nghĩa, câu nệ tiểu tiết, nhân cách chỗ khiếm khuyết, nhưng luôn đặt quốc gia lên hết, nguyên tắc vô cùng cứng rắn, là một mâu thuẫn.

 

Nếu thì với điều kiện như , còn gương mặt khiến bao cô gái là say đắm, chẳng ai giới thiệu đối tượng cho chứ!”

 

Liễu Phi Yên thầm nghĩ, đ.á.n.h giá quả thực chính xác.

 

Hoắc Thừa Cương đối với đất nước, đối với nhân dân thì gì để bàn cãi, nhưng về phương diện cá nhân, cái tính keo kiệt tính toán chi li quả thật mâu thuẫn.

 

Ba còn đang hăng say chuyện, bỗng phía bên hô lớn:

 

“Ra ! Ra !”

 

Cả ba lập tức quăng chuyện của Hoắc Thừa Cương đầu, chạy nhanh đến xem danh sách.

 

“Phi Yên, chị... chị trúng tuyển !”

 

Tiết Hiểu Hi kích động đến mức nước mắt tuôn trào.

 

Liễu Phi Yên tên của cô ở vị trí khá cao trong danh sách, cũng mừng cho cô :

 

“Em chị mà!”

 

Tiểu Quách thì đậu, nhưng cô cũng chẳng để tâm:

 

“Chị là chị đến, chị cứ ép chị , thế chẳng chạy uổng công một chuyến !”

 

Liễu Phi Yên vội đưa Tiết Hiểu Hi trong nhà máy, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Tống Lệ Hoa của biến mất. Bây giờ, Tiết Hiểu Hi việc trong nhà máy điện t.ử, ngoài cô còn ai . Vài năm nữa, cho dù Diêu Quý Quân gặp Tiết Hiểu Hi, chắc nhận .

 

Tiễn Tiết Hiểu Hi xong, Liễu Phi Yên trở về nhà. Vừa tới đầu hẻm, chị Trương gọi cô:

 

“Tiểu Liễu, điện thoại cho cô!”

 

Là cuộc gọi của Tào Văn Tụy.

 

“Phi Yên, Hứa Văn Kiệt vẫn tin tức gì!”

 

Trong lòng Liễu Phi Yên Hứa Văn Kiệt xảo quyệt, dễ gì bắt .

 

“Không , nhất định sẽ tự tìm đến !”

 

Ở đầu dây bên , Tào Văn Tụy xong chuyện Hứa Văn Kiệt, nhắc tới Trương Mỹ Na:

 

“Cô bắt !”

 

Loading...