Thập niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 50: Cô ấy nhỏ tuổi hơn cô, gọi chị không thích hợp.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:36:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rầm!
Hoắc Thừa Cương trượt tay, cái bát rơi bồn rửa, nước b.ắ.n tung tóe, ướt áo n.g.ự.c , dính sát .
“Liễu Phi Yên, … già ?”
Liễu Phi Yên đầu, tự tát một cái. Sao trời, cứ năng qua não thế .
Cô lúng túng gượng: “Anh già, một chút cũng già! Ai già chứ, còn trẻ lắm mà. Em cũng chỉ hơn hai mươi thôi!”
Hoắc Thừa Cương cô chằm chằm: “Lần thứ hai!”
“Lần thứ hai gì cơ?”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Lần thứ hai em gọi là Lão Hoắc!”
Liễu Phi Yên vội vàng nghĩ lời chữa cháy: “Cái đó, khác ba bốn mươi tuổi mới lên vị trí như , còn tới ba mươi công thành danh toại .
Em thật sự ngưỡng mộ những quân nhân như . Nhờ các bảo vệ đất nước mà bọn em mới sống yên thái bình.
Tôn kính quá nên em dễ vô thức liên tưởng đến mấy lớn tuổi, thế là lỡ miệng thôi!”
Hoắc Thừa Cương vớt cái bát lên khỏi bồn rửa: “Nói đến mấy thì tiền của , em cũng đừng hòng nghĩ đến việc bớt nửa xu!”
Liễu Phi Yên tức tối, già thì cho thích, mà lúc trẻ, còn đáng ghét hơn lúc già.
“Đoàn trưởng Hoắc!”
Sau khi thu dọn xong, Hoắc Thừa Cương đưa Liễu Phi Yên về. Đến ngã rẽ thì gặp Diêu Kim Phượng.
Bên cạnh cô còn dẫn theo một cô gái đeo băng đô nhựa xanh bản rộng, mặc váy liền màu trắng cổ bèo, tay phồng. Mái tóc dài mượt đến mức đủ để đem quảng cáo, mày mắt dịu dàng, chỉ làn da sạm vài phần.
“Anh rể!” Ánh mắt cô gái liếc Liễu Phi Yên một lượt dừng ánh mắt Hoắc Thừa Cương, dịu dàng gọi một tiếng rể.
Liễu Phi Yên theo bản năng cô gái đó. Cô gái gọi Hoắc Thừa Cương là rể, chắc là em gái của vợ cũ .
Lạ thật, kiếp cô chăm sóc Hoắc Thừa Cương năm sáu năm, từng thấy cô em vợ ?
“Cô đến trả tiền ?” Hoắc Thừa Cương để ý cô gái , dừng bước Diêu Kim Phượng.
Diêu Kim Phượng c.ắ.n môi, cầu cứu cô gái mặc váy trắng.
Cô gái váy trắng kéo tay Hoắc Thừa Cương, nũng: “Anh rể, thiếu tiền, chắc là đùa với Kim Phượng thôi mà…”
“ thiếu ?” Hoắc Thừa Cương nghiêng tránh tay cô , lạnh lùng :
“Kết hôn ba năm, chị họ cô một ngày cũng , ăn của , uống của . Ly hôn còn mang bộ tiền tích cóp của . Cô xem thiếu ?”
Liễu Phi Yên ngẩn , chuyện giống lời Tiểu Quách ? Chẳng khi ly hôn, những đưa cho vợ cũ một xu nào, còn ép vợ cũ trả tiền tiêu ?
Nhìn cô gái váy trắng, khi Hoắc Thừa Cương , cô hề phản bác, thể thấy lúc ly hôn, thật sự cho vợ cũ tiền.
Với tính cách keo kiệt thế , quân đội nhiều năm, lập ít chiến công lớn nhỏ, tiền thưởng cộng tiền lương, con tất nhiên là nhỏ.
Nếu tiền đó đều đưa cho vợ cũ, những lời vợ cũ đây là từ ?
“Anh rể~” Cô gái váy trắng dậm chân, kéo dài giọng: “Chị sớm sai , cần gì …”
Hoắc Thừa Cương Diêu Kim Phượng: “Lần cô tiền, giah hạn cho cô thêm mấy ngày. Diêu Kim Phượng, kiên nhẫn của hạn, cô đừng hết đến khác khiêu khích !”
Diêu Kim Phượng tức đến tái mặt, nghiến răng móc từ trong túi một cuộn tiền, ném mạnh xuống đất.
“Cho đấy! Cầm mua t.h.u.ố.c cho cô uống!”
Đôi mắt Hoắc Thừa Cương tối sầm, cứ thế lặng lẽ Diêu Kim Phượng, khiến tim cô đập thình thịch, bất an vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-thieu-tuong-menh-khong-con/chuong-50-co-ay-nho-tuoi-hon-co-goi-chi-khong-thich-hop.html.]
Cô gái váy trắng vội véo Diêu Kim Phượng một cái: “Kim Phượng, mau nhặt lên . Anh rể, cô cố ý …”
Giọng Hoắc Thừa Cương vui giận: “Diêu Kim Phượng, cô rõ ? Thẩm Giai Giai hiểu rõ tính . là nguyên tắc là đ.á.n.h phụ nữ!”
Tim Diêu Kim Phượng run lên, dám mắt Hoắc Thừa Cương, vội vàng từ đất nhặt tiền lên, cung kính đưa cho Hoắc Thừa Cương.
Hoắc Thừa Cương nhận. Đến khi tay Diêu Kim Phượng mỏi nhừ, mồ hôi lạnh toát lưng.
Anh mới sang Liễu Phi Yên : “Em cầm , ngại bẩn!”
Diêu Kim Phượng dám tin ngẩng đầu lên.
Liễu Phi Yên đưa tay nhận, thấy Diêu Kim Phượng nắm c.h.ặ.t buông, lập tức dùng sức giật mạnh, nhét thẳng túi.
Cô cũng ngại bẩn. Đừng rơi xuống đất, dù rơi xuống hố phân, cô cũng sẽ vớt lên rửa sạch.
Diêu Kim Phượng đè nén cơn giận trong lòng, nỗi nhục nhã to lớn khiến cô run rẩy kiểm soát.
Con tiện nhân Liễu Phi Yên , rõ ràng là cô cố ý! Cố ý dựa Hoắc Thừa Cương để nhục cô !
Liễu Phi Yên nhận ánh mắt oán hận của cô , gì, ơn , là Hoắc Thừa Cương tát mặt cô , chị trừng trừng gì?
Thẩm Giai Giai dịu dàng ngoan ngoãn như em gái hàng xóm, tò mò đ.á.n.h giá Liễu Phi Yên:
“Anh rể, chị gái là vị hôn thê của ?”
Hoắc Thừa Cương liếc cô một cái: “Thẩm Giai Giai, và chị họ cô ly hôn năm năm . Dù thủ hiếu cho c.h.ế.t thì cũng mãn hạn từ lâu, cô còn trông mong thủ tiết chị họ cô cả đời ? Phiền cô đừng gọi là rể nữa!
Nghe chị cô tái giá, con cũng sinh , cô rể để gọi.
Còn nữa, cô nhỏ tuổi hơn cô, gọi chị thích hợp!”
Thẩm Giai Giai hề cảm thấy lúng túng, thậm chí chút uất ức vì Hoắc Thừa Cương quở trách, vẫn dịu dàng bình tĩnh đáp:
“Xin , Hoắc, là em sai. Mong và… em gái đừng để bụng. Cha em từ kinh thành về.
Bác Trần qua đời , tâm trạng cha em . Nếu Hoắc thời gian, đến thăm cha em ?”
Hoắc Thừa Cương từ chối cho ý kiến, lên xe, ngoảnh đầu mà lái .
Xe khuất khỏi tầm mắt, Diêu Kim Phượng mới nhịn nổi giận:
“Thẩm Giai Giai, uổng cho coi là bạn , cứ thế trơ mắt ức h.i.ế.p ?”
Thẩm Giai Giai cô bằng ánh mắt trong veo: “Kim Phượng, Hoắc tuy tính khí , nhưng sẽ vô cớ nổi giận với khác. Tại đối xử với như , nghĩ nên tự kiểm điểm bản .”
Diêu Kim Phượng thể tin nổi cô : “Anh khiến cô mất chức tổ trưởng, còn vô duyên vô cớ moi của một tiền lớn như , cho rằng là của ?”
Thẩm Giai Giai khẳng định : “Đương nhiên . Anh Hoắc sẽ vấn đề. Nếu vấn đề, thì nhất định là vấn đề của khác!”
Trong đầu Diêu Kim Phượng chợt lóe lên một ý nghĩ khó tin: “Thẩm Giai Giai, … Cậu là thích rể của chứ?”
Ánh mắt Thẩm Giai Giai bình thản như giếng cổ: “Diêu Kim Phượng, cơm thể ăn bừa, nhưng lời thể bừa. Đạo lý hiểu ?”
Diêu Kim Phượng đột nhiên cảm thấy bạn quen mấy năm nay trở nên khó đoán.
Một cô gái bình thường câu , thẹn thùng thì cũng tức giận, mà Thẩm Giai Giai chẳng lộ chút phản ứng nào.
Trong lòng cô đầy nghi.
Thẩm Giai Giai thì như thể chẳng chuyện gì xảy , đưa tay khoác lấy cánh tay cô , mật :
“Kim Phượng, chẳng khoa thần kinh ? Chuyện thể nghĩ cách giúp .
mà, cũng hy vọng thể giúp một việc!”