Thế giá Chiến vương, y phi mang không gian lưu đày ngàn dặm - Chương 318: Cuộc gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 22:25:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Lăng bước nhanh, chỉ một chốc mất hút.

 

Nam Cung Yển chau mày, cằn nhằn như tụng kinh: "Trước đây chỉ lêu lổng, ngờ đổ đốn đến mức dám chọc ghẹo thiếu nữ đàng hoàng. Về nhà sẽ mách đại ca, để đại ca trừng trị cho cẩn thận."

 

Nam Cung Trừng dán c.h.ặ.t mắt bóng lưng Tạ Lăng, toan lao theo nhưng Nam Cung Yển cản , gương mặt lộ rõ vẻ nôn nóng.

 

"Huynh còn chẳng thèm hết câu! Vết bớt hoa tay nữ nhân đó, y hệt như của tiểu chúng ! Thực sự giống y như đúc!"

 

Nam Cung Yển mặt biến sắc, gạt phăng : "Chắc hoa mắt . Hơn nữa, dù giống y đúc thì ? Tiểu tìm thấy , đừng rộn nữa."

 

Nam Cung Trừng nhíu mày: " cứ thấy gì đó sai sai, vốn dĩ chẳng ưa gì Nam Cung Hải Đường... Ta nhà Nam Cung chúng mắc nợ , nhưng, thực sự sự nhầm lẫn nào ?

Huynh nghĩ xem, khi nào Nam Cung Hải Đường là tiểu ruột của chúng ? Muội là kẻ mạo danh?"

 

Nam Cung Yển khoanh tay n.g.ự.c: "Thế ai mới ? Là vị cô nương nãy ? Đệ chỉ mượn cớ thấy xinh để lân la quen thôi đúng ?"

 

Nam Cung Trừng đảo mắt: "Tùy tin , nhưng cứ linh cảm con bé Nam Cung Hải Đường đó là hàng giả."

 

Nam Cung Yển day trán, thật hết cách với đứa em .

 

"Lúc tiểu mới đón về, mặt ở kinh thành nên tình cảm nhạt nhòa cũng là chuyện thường tình.

gia tộc Nam Cung việc cẩn trọng đến nhường nào? Những hoài nghi của , tổ phụ lường từ lâu . Ông nội phái điều tra điều tra năm sáu bận, Hải Đường chính là tiểu của chúng !

Trên đời vết bớt thiếu? Chắc chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Muội là giọt m.á.u duy nhất của cô út, dù lêu lổng đến , nể mặt cô út, cũng ..."

 

Thấy Nam Cung Yển bắt đầu tụng kinh, Nam Cung Trừng vội vàng bịt tai bỏ chạy: "Được ! Huynh đừng nữa, mặc kệ tin , cứ thích đấy."

 

Thấy mặt trời lên, đường phố bắt đầu nhộn nhịp, phóng nhanh khỏi quán trọ, tiếng vọng từ xa: "Ta mua đồ ăn sáng cho và tổ phụ đây!"

 

Nam Cung Trừng dòng tấp nập, khóe môi nhếch lên một nụ gằn.

 

Họ điều tra, thì tự sẽ !

 

Nhất định sẽ ngày vạch trần bộ mặt thật của Nam Cung Hải Đường!

 

Cậu tin, một cô hiền hậu, thiện lương như thể sinh đứa con gái độc ác, hẹp hòi đến thế!

 

Nam Cung Yển theo bóng lưng Nam Cung Trừng khuất dần, khẽ buông tiếng thở dài.

 

Haizz, đến bao giờ mới chịu lớn đây?

 

———

 

Phủ Ung Vương xa lắm, ngay khu vực trung tâm phố Thần Vũ.

 

Hôm nay khi ngang qua phủ Quốc công, Tạ Lăng để ý thấy dải lụa trắng vắt vẻo cổng, gia đinh thảy đều bận đồ tang, khách khứa đến viếng đông như trẩy hội.

 

Người c.h.ế.t hẳn là Nhị công t.ử trong phủ, Phùng Vân sát hại.

 

Nghĩ đến đây, Tạ Lăng bất giác nán vài giây.

 

Chợt, nàng cảm nhận một ánh lạnh lẽo, dò xét đang chĩa về phía .

 

Tạ Lăng nhíu mày, vội vàng thu hồi ánh , rảo bước tiếp.

 

Sắp qua khỏi thì một nam nhân bận áo tang hối hả chạy tới, chặn đường Tạ Lăng.

 

Phía là cả tá gia đinh theo.

 

Nam nhân đôi mắt xếch, đ.á.n.h giá Tạ Lăng từ đầu đến chân một lượt, giọng điệu hống hách: "Cô nương, là Đại công t.ử phủ Quốc công, gặp say đắm nàng, nạp nàng ."

 

Tạ Lăng bỏ ngoài tai, lách qua nam nhân tiếp tục bước .

 

Thấy Tạ Lăng phớt lờ , nam nhân đưa tay định tóm lấy vai nàng: "Đồ đàn bà thối tha, rượu mời uống uống..."

 

Lời còn dứt, cổ tay Tạ Lăng vặn ngược : "Tai lãng, ngươi gì cơ?"

 

Nam nhân trố mắt: "Lão t.ử là Thế t.ử phủ Quốc công, nạp cô !"

 

Trong mắt Tạ Lăng lóe lên tia sắc lạnh: "Ra là , thế ngươi theo về nhà một chuyến, thưa chuyện với cha xem ."

 

Nam nhân hừ lạnh: "Vậy còn mau buông tiểu gia ?"

 

Tạ Lăng buông tay, bước , nghiêng , giọng lạnh tanh: "Theo , chỉ ngươi thôi nhé, cha già yếu, sợ họ hoảng sợ."

 

Hai cứ thế kẻ tới.

 

Vốn dĩ nam nhân định sóng bước cùng nàng để tranh thủ sàm sỡ chút đỉnh, nhưng phát hiện dù rảo bước nhanh đến , thậm chí là chạy, cũng chẳng tài nào theo kịp bước chân của nữ nhân , đành bỏ cuộc.

 

thì chỉ cần nữ nhân bước qua cửa phủ Quốc công, hôm nay ắt bỏ mạng.

 

Trước khi nàng c.h.ế.t, tận hưởng cho thỏa thích mới !

 

Nhị của kịp thành gia lập thất mất mạng đầy bí ẩn, mẫu liền giao trọng trách tìm kết âm hôn cho , dặn dò là xử nữ, nhan sắc mỹ miều, gia thế quan trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/the-gia-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam/chuong-318-cuoc-gap-go.html.]

 

Trong mắt nam nhân xẹt qua một tia nham hiểm.

 

Nhị thành cái xác hồn , mỹ nhân thanh tú thế mà g.i.ế.c bỏ thì uổng phí quá, hưởng thụ một phen mới ...

 

Bất giác, nam nhân bước một con hẻm tối tăm, hai bên là bức tường cao v.út, chỉ hai lối thoát nhỏ hẹp.

 

Hắn bóng lưng thanh mảnh, kiều diễm của mỹ nhân phía , khẽ hỏi: "Này, còn đợi bao lâu nữa?"

 

Tạ Lăng dừng bước: "Ngươi qua đây ."

 

Nam nhân nuốt nước bọt, nở nụ dâm đãng: "Thật cách trêu đùa."

 

Hắn xăm xăm bước tới, định vươn tay kéo áo vai Tạ Lăng, thì một chiếc bao tải đen từ trời chụp xuống, ngay đó, dây thừng trói c.h.ặ.t, nhúc nhích nổi.

 

Nam nhân c.h.ử.i rủa ỏm tỏi: "Tiện nhân! Mày dám gài bẫy tao? Cha lão t.ử là Quốc công gia..."

 

Tạ Lăng lôi gậy sắt từ trong gian , giáng một đòn đau điếng.

 

"Tỷ tỷ lão t.ử là sủng phi! Á!"

 

Tạ Lăng giáng thêm một gậy nữa.

 

"Lão t.ử sẽ băm mày thành trăm mảnh!"

 

Tạ Lăng lấy thêm một cây gậy sắt nữa, song kiếm hợp bích, nam nhân đau đớn nên lời, chỉ ú ớ van xin.

 

Tạ Lăng giả vờ như thấy.

 

Nàng nương tay đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng cũng đủ khiến thừa sống thiếu c.h.ế.t, ba tháng liền lết xuống khỏi giường .

 

Một lát , nam nhân còn phát tiếng động nào nữa, chắc hẳn ngất lịm .

 

Tạ Lăng tung một cú đá văng , lôi bộ đồ nghề hóa trang từ trong gian .

 

Nhìn khuôn mặt trong gương, Tạ Lăng mang vẻ mặt đầy phức tạp.

 

Khuôn mặt của nàng so với thời hiện đại khác biệt là bao, thanh tú, tinh khôi, thoát tục.

 

Chỉ vì một ngày cải trang mà chuốc lấy mớ rắc rối , xem lúc nào cũng hóa trang .

 

Trang điểm xong xuôi, Tạ Lăng vội vã nam trang, b.úi tóc kiểu nam giới, rời khỏi con hẻm, tiến thẳng về phủ Ung Vương.

 

Hi vọng hôm nay thể hội ngộ Ung Vương.

 

———

 

Hoàng cung.

 

Mặt trời nhô hẳn khỏi đám mây, nhuộm những mái ngói lưu ly bằng sắc màu rực rỡ.

 

Đại thái giám cận của Hoàng đế lấp ló ngoài cửa, thấy Ung Vương lăn xe lóc cóc , bèn nở nụ lấy lòng: "Vương gia, ngài chuẩn hồi phủ ạ?"

 

Ung Vương khẽ gật đầu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Đại thái giám lập tức cất cao giọng: "Người , chuẩn xe ngựa, đưa Vương gia hồi phủ."

 

Ngụy Tu Sở giơ tay ngăn : "Không cần, tự xe ngựa."

 

Bước lên xe ngựa, ánh mắt Ngụy Tu Sở toát lên tia lạnh lẽo.

 

Tại Hoàng sốt sắng đuổi đến ?

 

Huynh rốt cuộc đang mưu tính điều gì?

 

Hổ dữ nỡ ăn thịt con, hi vọng chỉ là do suy nghĩ quá nhiều.

 

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh.

 

Đến cổng phủ, phu xe lên tiếng thắc mắc: "Vương gia, cổng nhà ngài một tiểu công t.ử đang , hình như đang chờ ai đó?"

 

Trong mắt Ngụy Tu Sở lóe lên vẻ ngạc nhiên, vội vàng vén rèm xe lên, lập tức nhận Tạ Lăng đang cửa.

 

Trong lòng Ngụy Tu Sở cuộn trào bao cảm xúc, bất ngờ, áy náy, nhưng phần nhiều là niềm hân hoan.

 

Đứa trẻ , lẽ nào vẫn luôn đợi ?

 

Hóa hẹn ?

 

Ngụy Tu Sở vội vã giục: "A Biện, mau đỡ xuống xe."

 

 

Loading...